Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2009

Sống như không còn có ngày mai_2

Cười thực sự!
Cũng lâu rồi, rất lâu rồi mình không nhớ từ khi nào, khi mà cứ bao giờ chợt nhớ, lại nhận thấy mình đang cười. Cứ như thế rất lâu, tới mức mà khi nào không cười, cảm giác như mặt sệ xuống, không cần soi gương cũng biết trông ngu ngu tới mức nào. Cuộc sống của mình không phải thuộc lợi vô âu vô lo hay vương giả gì, nhưng mình luôn cười, đôi khi gặp chuyện cực kỳ khó khăn và nặng nề vẫn thấy mình đang cười. Đôi lúc ngoác mồm ra thật rộng với bạn bè, đoi lần nhếch mép lên với đời và thường thì lúc nào cũng mỉm cười. Cứ như mặt mình được cấu tạo để tươi cười vậy, lúc không cười còn thấy khó chịu và gượng gạo. Thật thú vị!
Rồi chẳng hiểu sao, nụ cười chợt biến đâu mất, cứ như mình đã trở thành một con người khác, mặt lúc nào xũng sệ xuống mỗi lần nhếch mép lên là cả một sự khó khăn và không soi gương cũng biết trông ngu ngu thế nào. Có cái gì đó đè mình xuống, đè nặng tâm trạng mình...!
Thật khó khăn, nhưng xũng có thể nhận ra mình đã bị làm sao. Một ngày buồn, buồn hơn rất nhiều những ngày mình từng có trong đời, chợt nhận ra, mình đang cười! Một nụ cười thực sự, thực sự thoải mái và nhẹ nhàng. Và nụ cười trở lại! Không một chút gượng gạo, chỉ đơn giản là mỉm cười. Hoá ra tất cả là ở điều đó, một điều đơn giản mà khó khăn lắm mình mới tìm lại được...
Niềm tin! Tin vào bản thân! Nụ cười đó chính là một nụ cười tự tin, cao ngạo... Mình đã tìm lại được sự tự tin và nụ cười đã trở lại...
Cảm giác thật tuyệt!

Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2009






Sống như không còn có ngày mai_1



Cái ôm



Đã lâu rồi nhỉ? Hình như là mấy tháng rồi thì phải? Có lẽ mấy tháng rồi, thế thì lâu quá nhỉ, lâu quá rồi chưa ôm một ai đó, hay được ai đó ôm. Nghe nói, nếu mỗi ngày có được ít nhất 4cái ôm, thì người đó sẽ có một cuộc sống hạnh phúc tinh thần luôn thoải mái và sảng khoái, những cái ôm còn giúp sức khoẻ trở nên tốt hơn... Nói chung là ôm là rất tốt, mà được ôm nhiều thì còn tốt hơn nữa, cũng giống như một nụ cười, nó cũng là một thang thuốc bổ cho mọi người. Nên người ta còn lập hẳn một chương trình Free Hug cơ mà, để tặng cho mọi người một niềm hạnh phúc nho nhỏ đầy ý nghĩa. Thế mà những mấy tháng nay mình chưa ôm cái nào... Thế là sức khoẻ bị giảm sút, tinh thần không được thư thái rồi.Điều mình thấy tiếc nhất là mình sống ở Việt Nam, nơi mà mọi thứ tình cảm đều phải "bị bọc lại"... Chuyện những đôi yêu nhau ôm hôn hay ấu yếm nhau... bị coi là một hình động thô thiền và không tốt ( thật ra mà nói tất cả đều từ ghen tỵ mà ra)..v...v... Quả thật rất khó chịu với một người cáo cách sống và suy nghĩ tiến bộ như mình. Đôi khi đi trên phố, thấy những đôi bạn tây, họ nắm tay nhau và ôm hôn nhau một cách rất tự nhiên và thoải mái, thật đáng ngưỡng mộ, đó là những việc mà người VN chỉ dám làm trong bong tối hay chỗ kín đáo nào đó. Uý! mà lại lạc đề rồi :D hihihi! Đang nói tới chủ đề ÔM nhỉ, tuy một cái ôm là rất tốt, nhưng mà để có được một thứ tốt đẹp ở cái miền đất này thật chẳng đơn giản, người ta có thể ngại ngùng hay có thể quá quan trọng hoá nó lên, như thể thời các cụ ngày xưa "nắm tay là có em bé" ấy. Khổ thế đấy!Trước đây mình cũng có ôm (đôi khi), nhưng chắc chắn là nhiều hơn những người àm mình quen biết, mình có ôm người thân ( thú thật là ôm người thân thấy khó chịu thế nào ấy, không thoải mái lắm, nhưng cũng thấy một cảm giác an bình ), có ôm bạn bè ( con gái thôi ) và ôm bạn gái ( mới đây thôi ). Nói chung là có cái ngượng nghịu, có cái rất vô tư, có cái nồng nàn... nhưng chung quy lại tất cả đều rất tuyệt!!! Chỉ cần ngồi một lúc thôi, mình có thể điểm lại những cái ôm từ trước tới giờ ( trừ hồi bé, vì hồi đó chắc bị ép ôm nhiều nhưng không nhớ thôi ). Mình rất thích được ôm ai đó!Ôm một người bạn. Đó cũng là bình thường thôi, những khi bạn lâu ngày mới gặp, hay những dịp liên hoan lớp, nhiều lắm không nhớ hết được, gần như thành thói quen cứ gặp vui vui là dang tay ra, ôm ghì thật chặt rồi vỗ vào lưng nhau, cảm giác thật ấm cúng và thoải mái... Thế mà mấy tháng nay rồi mình chưa được ôm cái nào...hik! Buồn!!!....!!!!Hôm nay tính sẽ ôm một cô bạn một cái, nghĩ thì như thế, có vẻ quyết tâm lắm rồi, thế mà khi gặp mặt lại thấy ngượng nghịu. Có thể là do lâu rùi không ôm ai nên quên mất cách rồi, cũng có thể là do có cái gì đó không thật sự xuất phát từ 2 phía, nên đành thôi. Cứ nghĩ đi nghĩ lại mãi, bạn bè ôm nhau là chuyện khá bình thường mà, nhưng có lẽ với hai đứa thì không bình thường lắm, vì một nỗi lo ngại nó sẽ mang ý nghĩa nào đó, có thể sẽ nảy sinh cái gì đó hay suy nghĩ gì đó. Thật tiếc mình hoàn toàn thoải mái, nhưng có lẽ một mình thôi là chưa đủ. Ôm một người bạn là một điều rất đỗi bình thường nhưng lại rất tuyệt mà!!!



Nhưng niềm hạnh phúc nho nhỏ ta có thể dành cho nhau mỗi ngày sẽ khiến cuộc sống thêm hạnh phúc!



Hãy cho nhau ít nhất 4 cái ôm mỗi ngày nhé! Nếu bạn thực sự yêu quý người đó!



Đừng chỉ mong muốn điều tốt đẹp lớn lao nào đó tới với tôi, hãy tặng tôi từng mẩu ghép nhỏ của hạnh phúc khi ta còn bên nhau!



Hãy sống như không còn có ngày mai!!!!!!!!!

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2008


Đến bao giờ mới có thể...???
Mọi thứ đang bắt đầu, bắt đầu từ khi mình chợt nhận ra, mình là một kẻ Vô Dụng. Thực ra trước đây có những khi mình biết là như tếh rồi, nhưng ại lại chấp nhận điều đó chứ, kiểu gì trả có một cái cớ nào đó để thoái thác, lỗi không hoàn toàn thuộc về mình chứ,... Và chẳng bao giờ mình nhận mình sai cả... Nên mình vẫn mãi như thế cho tới giờ. Tới tận khi chính mình nhận ra, mình thật là Vô Dụng thì mọi thứ mới thực sự bắt đầu.
Chẳng ai có thể lên cao thêm nữa khi nghĩ rằng mình đang ở trên đỉnh. Trước, mình cứ nghĩ mình đủ thông minh và khéo léo rồi, mình có thể làm được mọi việc và những việc mình không làm được đều là do khách quan đem lại mà thôi...v...v... Thế là cứ mãi ngu muội, mãi tưởng tượng... Mãi là kẻ Vô Dụng và ngu dốt. Rồi nhận ra, có những điều thật đơn giản, mà một kẻ "tài" như mình không làm được, ít nhất là trong lúc này.
Nhận ra mình Vô Dụng không dễ dàng gì, mình đã suy sụp mất vài ngày, đầu óc trở nên tăm tối và ngu dốt kinh khủng... Rồi những việc "đơn giản" mà mình chưa làm được, những việc trước đây mình nghĩ ra một cái cớ nào đó để đổ lỗi đi chỗ khác, chạy đi chạy lại trong đầu, những sai lầm khiến cho mọi việc võ lở dần hiện ra, rõ ràng và thật trêu ngươi... Mọi huyễn hoặc về một khả năng có thể làm được tất cả tan biến "phù" như một trận gió thoảng qua. Bây giờ trở lại giữa thực tại, mình vẫn đang ngồi đây, trong khi có những việc mình muốn, rất muốn làm và mình nghĩ mình có thể làm thì đang dần dần mờ ảo, thực tế không như mình từng nghĩ...
Chỉ có một việc đơn giản thôi, mua một thứ cho người bạn của mình đang cần, không có tiền. Nếu trước đây nó sẽ là"không có tiền là do bố mẹ không cho, đã không cho tiền lại ko cho đi làm thêm...." chẳng có lỗi của mình. Nhưng rõ ràng là, mình không có khả năng có tiền để mua thứ người bạn đó đang cần...VÔ DỤNG! Và... VÔ DỤNG! Và... VÔ DỤNG....!!! Mọi việc hiện ra rõ ràng đúng bản chất của nó, đúng bản chất con người mình.
Ngày hôm nay, mình lại bị sự thật tát cho 1cái thật đau nữa, lại thêm một lần chứ Vô Dụng được hằn sâu thêm nữa... Có những điều mình biết, biết là nó đúng, nó cần thiết cho ai đó, nhưng mình lại không thể thuyết phục được họ làm theo điều đó và rồi khi có chuyện sảy ra "đó là lỗi của họ, nói không nghe...", nhìn lại thật kỹ, sao mình không thuyết phục họ nghe theo được? Đó là mình không có khả năng thuyết phục người khác, không có đủ sự tín nhiệm, không có được lòng tin từ người ta... Rồi chẳng giúp gì được ai cả, khi mình Vô Dụng...!!!
Sự thật không thể làm mình nhụt trí và suy sụp lâu được, mình cần vài ngày để nhận thấy những điều chứ đúng trong cách nghĩ và trong cách hành động của mình, cần vài ngày đen tối mù mờ trong tâm trí, để hằn thật sâu từ VÔ DỤNG vào trong đầu. Để rồi học cách để xoá nó đi... Từ ngày hôm nay, mình sẽ gọi mình là kẻ vô dụng, cho tới khi mình có thể thay đổi được, cho tới khi cái chứ VÔ DỤNG không còn được khắc sâu thêm nữa, mà đwocj xoá mờ hẳn đi mình mới bỏ cái tên đó.
Tôi là kẻ VÔ DỤNG!

Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2008

Hôm nay tìm được cái đống nhạc không lời ở trong máy, đem ra nghe thấy cũng thú vị, đúng lúc đang muốn nghe một cái gì đó không rõ ràng hay không có tiếng người thì lại tìm được, nghe từ nãy tới giờ càng nghe càng thấy thích thích...

Lee Hyori - Hey Mr. Big MV (english subbed)

Lên youtube tìm được mấy bài hát khá nhộn, nhưng hôm nay chưa thích nghe lắm, cứ cho lên blog rồi khi khác nghe, đỡ phải tìm lại. Ah, mà hôm nay đã là ngày tứ 5rồi, mọi chuyện dương fnhư sẽ không có gì thay đổi nhiều, có lẽ như thế cũng tốt, nếu không thể là bạn thực sự thì quen biết thôi cũng được rồi. Mình lại quay lại với cuộc sống tự tìm thú vị trước đây thôi. Uý! Nói tới "sống", mấy hôm nay chưa cho đứa bạn mới ăn rùi, mấy hôm trwocs cho nó ăn được 1con gián bé tý, không biết nó có nhịn lâu thế được không nhỉ??? Mà sạo này mùa lạnh, chẳng có mấy thứ cho nó ăn. Chắc không sao đâu...
Lee Hyori - U-Go-Girl

Đúng là thứ nhạc của Mozart này khiến người ta tĩnh tâm thật, mọi chuyệnd đều trở nên nhẹ nhàng, không quá găy gắt...Làm mình chẳng nghĩ ra sẽ viết gì bây giờ. Hôm nay sau nhiều ngày hai đứa đã nói chuyện khá nhiều, nhưng mình luôn giữ cuộc nói chuyện ở mức bạn bè "quyen biết". Mọi chuyện vẫn thường thường như thể vốn vẫn thế!!!...
Shall We Dance-Hyori Lee



Một ngày nữa qua đi, có lẽ sẽ còn nhiều ngày thế nữa qua và tới khi chuyện này kết thúc, cũng có thể là khi mọi chuyện kết thúc!
Bi (Rain) - Any Dream

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2008

Ngày thứ tư


Ngày hôm nay thật lạ!
Nó lạ ở chỗ, những điều mình tính toán đều sai bét và những điều mình cảm nhận được thì lại trúng phóc. Làm cho ngay cả bây giờ khi vừa ngồi nhớ lại thật kỹ một ngày hôm nay nhưng vẫn thấy thật mơ hồ, đã lại một ngày nữa qua đi, nhưng mơ hồ quá!!! Cả đêm hôm qua tính toán xem sáng mai sẽ vắt đầu từ đâu, tìm trên google thì chỉ có ở trung tâm Giảng Võ mới có hội trợ trong mấy ngày hôm nay, nhưng mà lại là hội trợ điện tử, không khả thi lắm. Có khi nào lại quen ai đó làm điện tử nhỉ? Cũng có thể không phải, nhưng mà ở cung văn hoá có thấy thông báo có hội trợ gì đâu???... Được rồi quyết định sáng sẽ bắt đầu đi từ giảng võ, nếu không có sẽ lượn qua cung văn hoá xem ở đó có hội trợ nào không... Tới sáng đánh răng rửa mặt xong là tầm 9giờ, đúng giờ dự tính suất phát, xuống nhà lấy xe đạp và lên đường. đi được tới chỗ rập phim quốc gia bắt đầu nghi nghi, hội trợ điện tử thì không chắc đã có, hay lượn ra cung văn hoá trước nhỉ? Nhưng thôi cứ theo lịch trình. Vẫn cảm thấy không đúng đường lắm, nếu ở cung văn hoá có hội trợ tức là tỷ lệ có ở đó sẽ là 70%. Khi vào tới khu giảng võ, ở đó vắng vắng không đông lắm, lượn một vòng quang bãi gửi xe, không thấy,..., nhưng nhỡ nhân viên để chỗ khác thì sao, vào. Đi ra tới cổng người ta kêu mua vé, 20k/vé...Oái!!! Mình có mỗi 14k trong túi, không đủ 1vé rùi, đi loăng quăng ở ngoài nghía vào xem sao... Chắc chắn là không có ở đây, siêu thị điện máy này toàn tuyển mấy em tiếp viên chân dài, không có rồi. Quay ra lấy xe rồi đi về hướng cung văn hoá, cảm giác chắc chắn là có ở đó. Nhưng nếu không có hội trợ ở đó thì sao? Thì đi về, vì mình chỉ biết có 2nơi này thôi, có biết ở đâu nữa đâu. Không gặp quay về và tiếp tục phương án B; phương án B là: Nếu không tìm thấy tối nay sẽ lượn qua khi TH-NT, chắc hội trợ nào cũng tan tầm 9giờ-9giờ 30. Đi mất khoảng 30min là về tới nơi, mình sang đó tầm 9giờ, đợi tới tầm 10giờ30 kiểu gì trả gặp. Ừ! phương án đó cũng không tệ. Ah, nhưng nói là gặp nhưng thực ra mình chỉ tính sẽ đứng nhìn từ xa thôi...!!! Tới khi cung văn hoá, thấy ở đó đang tổ chức hội trợ thời trang, mừng quá! Thế này thì chắc chắn 90% rồi, định phi vào thì Thắng già gọi điện...Điều này không có trong kế hoạch... Có tính là cho chúng nó đi cùng đâu, nhưng thôi kệ, thế là lại đứng đợi chúng nó mất 30 phút ròi mới vào. Bó tay! Không có vé cho xe đạp đâu. mấy bà gửi xe nói nhẹ như không, thế này thì làm sao bây giờ??? Thế là thắng già nổi máu, cứ vác xe qua hàng rào để vào trong bãi rồi khoá nó vào hàng rào, quả thật là có nó cũng tốt thật, không có nó chắc mình phải quay về chiều mượn xe lên lại vậy.... Đi vào trong lượn một vòng là gặp liền, chẹc! Tại vướng hai thằng đó mà mình mới phải bước ra, định sẽ chỉ đứng nhìn từ xa thôi, không định lộ diện. Vừa nhìn thấy mình, như một phản ứng cứng nhắc, quay lưng lại ngay, không thèm liếc lại một cái nào, quay ngoắt đi luôn!!! Với một vẻ lungs túng thì phải, mình cũng chẳng biết làm thế nào, mình chưa tính tới điều này, đành coi như không biết cũng làm ngơ vậy. Thế mà thằng Hà "trần" nhìn thấy rồi gọi ầm lên, thế là giáp mặt, nhưng cú như mình không ở đó, hay mình đang tàng hình thì phải, chẳng thèm liếc nhìn mình một cái...Cả tới lúc chào ra về cũng không thèm liếc chỉ bye bye bọn thắng già!!! Như kế hoạch, buổi tối mình quay lại đó và đứng nhìn từ xa...!!!

I miss you...!!!
Dù đúng ra chúng ta không nên gặp nhau trong thời gian này, vì em cần có thời gian và khoảng cách để suy nghĩ...Nhưng anh không thể kìm hãm được nỗi nhớ này, nhớ nụ cười của em, nhớ anh mắt em và tất cả về em mà anh nhớ!!! Dù sao, hôm nay anh cũng được nhìn thấy em, được thấy em cười, dù đó không phải nụ cười dành cho anh!!! Lúc nào trông em cũng thật xinh đẹp và đáng yêu!!!

Dường như có một vài điều mới dang hiện lên trong suy nghĩ của anh, có lẽ là nó có ở đó lâu rồi, nhưng mà chưa được rõ ràng thôi... Có thể đó là điều trước đây anh sợ mà đã không thực hiện như bây giờ. Nhưng sợ điều đó thì quả thật là sai lầm, nếu đúng là như thế thì cũng có gì đâu"cái gì là của mình thì sẽ mãi là của mình, cái gì không phải của mình thì sẽ không bao giờ là của mình". Đó là nếu thực sự tình cảm của em không đủ lớn để vượat qua thử thách này, nếu sau này em sẽ không coi anh là bạn nữa, mối quan hệ của chúng ta sẽ chấm dứt từ đây vì anh trong em không đủ lớn... để có thể thắng được cái tôi giận dỗi của em.!!! Nhưng thật ngộ khi anh lo sợ điều đó, ah, cũng không hẳn anh lo sợ điều đó, mà anh không tính tới điều đó, anh tin vào tình cảm giữa chúng ta! Và anh sẽ tiếp tục chờ, chờ em suy nghĩ cho thật thông suốt về tình bạn giữa chúng ta...
Chờ một tin nhắn làm hoà nếu em đã nhìn ra cần tình bạn của anh tới mức nào!
Hoặc chờ mọi thứ kết thúc nếu tình bạn của anh với em chỉ có thế!...
Mãi mãi là bạn!

Ngày thứ 3...

Love story


Mới đó mà như bao nhiêu thời gian trôi qua rồi, mình còn phải ngồi tính mãi mới ra được là 3ngày rồi, nặng nề quá có lẽ mình không còn nhận ra thời gian nữa.!!! Mọi điều đều xảy ra trong tầm kiểm soát nhưng sao lại không thể kiểm soát nổi thế này? Không thể ngăn chặn được cái suy nghĩ cứ bùng lên trong đầu mình, sự phản kháng và mong muốn từ bỏ, mình không muốn thế này nữa, không muốn theo cái kế hoạch đó nữa. Thời gian chẳng còn ý nghĩa gì nữa, mà chỉ có sự đấu tranh và tranh luận với chính mình mà thôi. Mọi chuyện đã bắt đầu rồi và chưa tới thời điểm thích hợp để nó kết thúc nhưng mình đang mong ngón từ ngày, từng giờ và từng giây tới lúc đó, mà cũng có khi mình không thể chờ tới lúc đó được. Nhưng mình sẽ cố hết sức, cho dù cứ mỗi khi trái tim trong lồng ngực mình lại rát bỏng nó đã cháy rát trong mấy ngày qua và đôi khi như thêm thắt vào nỗi đau đó là những cái nhói lên như có một bàn tay sắt nung đỏ bóp chặt lấy nó... Và mình biết điều đó không chỉ xảy ra với một mình mình. Mình có thể cảm nhận được nỗi đau đó ngay khi đang ngồi đây, mình có thể cảm nhận được nó từ người đó. Có những khi, cảm nhận sự cô đơn, nỗi đau đó, mình không thể kìm nổi bản thân, muốn vồ ngay lấy chiếc điện thoại và gọi... Nó thật khủng khiếp!!!
Mình không thể dừng lại được, dù có đau nhưng mình đã bắt đầu nó và đã chịu đựng 3ngày dằn vặt với bản thân, những khi nghiến răng run lên bần bật để kìm hãm mình. Và bây giờ mình không thể làm hỏng mọi chuyện được, sự chịu đựng này phải có giá của nó... Phải tới đúng thời điểm. Dù mình có cảm nhận được, có chắc chắn biết được rằng nỗi đau đó thật lớn, nhưng nếu mình không làm nỗi đau sau này có thể không thể chịu đựng nổi.!!! Có thể mình dã man, không, không phải là có thể, mà đó là sự thật... Mình quá dã man!!! Độc ác!!!...Nhưng mình biết mình đang làm đúng, không phải lúc nào điều đúng cũng nhẹ nhàng, cái giá phải trả là rất lớn. Điều mình đau đớn nhất đó là làm người mình yêu thương nhất đau khổ, nỗi đau mình cảm nhận được khiến mình trở nên điên dại và không thể kiềm chế được!!! Còn đau hơn chính bản thân mình bị đau... Mình quá tàn ác??? Đôi khi thấy mình thật khốn kiếp! Dù cho đó có là lý do gì chăng nữa, tất cả chỉ là nguỵ biện mà thôi, mình thật khốn kiếp!...!!!
Mọi việc đã là sự định từ khá lâu rồi, từ trước ngày sinh nhật của em, trước đó vài tháng thì phải... Anh đã dự định làm như thế này, nhưng rồi anh chưa đủ can đảm để bắt đầu nó và anh không muốn bắt đầu nó trước ngày sinh nhật của em... không thể để em buồn trong ngày trọng đại đó của em được, anh sẹ giết mình mất.! Và anh đã chuẩn bị cho nó, anh bắt đầu gây xích mích với em, hay sét nét và kích động em, đúng như em nói, thời gian gần đây anh rất khác, đúng là như thế, anh rất khác...!!! Không phải là một sự sắp đặt nào hết, tất cả chì là một sự ghen tỵ, nhỏ nhen của anh mà trước đây anh thường giấu nó cho riêng mình để trở thành "1nguời tốt đến kỳ lạ", không phải để qua mặt hay lừa ai cả, chỉ là anh muốn đối xử tốt với mọi người và muốn mọi người yêu quý mình thật nhiều. Thời gian gần đây anh chỉ thả lỏng nó ra mà thôi, ai cũng có mặt xấu của mình mà... Và cái mặt đó của anh làm em khó chịu, ai cũng khó chịu cả thôi, anh biết điều đó chứ. Chỉ đơn giản là sống là chính mình, để mình cảm nhận và phản ứng... Một thời gian dài, anh làm em chán nản và khó chịu, để em biết được bản chát thật của anh, con người thật mà anh luôn muốn cất dấu, nếu em để ý, thì nó chỉ hiện ra với mình em mà thôi. Anh thấy thật khó khăn vì em đã dành cho anh quá nhiều tình cảm, em tha thứ cho anh, nhẫn nhịn anh để duy trì tình cảm giữa chúng ta, điều đó làm anh cảm động rất nhiều. Nhưng điều đó làm anh lo lắng, anh đã là chính mình với em, đó là anh mong muốn em cũng là chính mình với anh...Dường như thế không đủ, mọi việc trở nên khó kiểm soát khi anh không thể tiếp cận được em như anh mong muốn, em vẫn thế vãn giữ riêng một cái gì đó cho mình.!!!
Điều anh mong muốn ở em đó là làm em thực sự nhìn thấy hạnh phúc của mình, không phải chỉ là cái tít "cô bé hạnh phúc", anh không hề suy đoán về điều em nghĩ và cảm nhận, anh chỉ nói điều mình nghĩ mà thôi, những khi thấy em buồn, khi những niềm vui và hạnh phúc nhỏ nhặt đi qua, lại thấy em buồn, có lẽ em chưa cảm nhận được là có anh, có nhóm Việt,... đang luôn ở bên để chăm chút và mong muốn kéo dài thật dài cái thời gian hạnh phúc của em ra, dài mãi... Như trong câu chuyện "Giỏ hoa tháng năm" đó, không phải khi bạn không ở bên mình là bạn quên nghĩ tới mình, mãi mãi luôn luôn, không thiếu một giây nào đâu. Cho dù cuộc sông luôn có khó khăn, quả thật là cuộc sống quá nhiều điều phiền muộn vì những tiếng thở dài"hazzzzzzzz.....!!!", những nỗi lo lắng cho tương lai, mình sẽ làm gì, sẽ sống như thế nào???.... Làm con người ta cảm thấy thật nặng nề, nhưng nếu có thể nói với bạn bè, chỉ cần nói ra thôi, không cần có câu trả lời như từ một nhà hiền triết, mà chỉ cần chia sẻ được với bạn của mình thì cũng đã giải toả được rất nhiều rồi... Anh thấy sợ những tiếng thở dài của em, những cái chặt lưỡi chán nản khi anh đang ngồi bên em, thực sự anh là người có thể đổ hết tâm sự của mình ra với bạn, có những điều anh rất muốn nói với em, nhưng những tiếng thở dài đó khiến anh thấy e ngại, rằng mình sẽ làm em thấy nặng nề hơn nữa...
Và anh nghĩ, để em hiểu rõ giá trị của tình bạn giữa chúng ta, thì cần phải để em thấy khi không có tình bạn đó mọi thứ sẽ khác thế nào!
Anh quyết định sẽ để em nhận thấy, vài ngày suy nghĩ xem có làm hay không, rồi vài tháng anh chưa thể nghĩ xem có làm hay không... Rồi tới ngày hôm đó, 3ngày trước đây, vào buổi sáng, anh bắt được 1con nhện, anh cho lên status "New friend...", định chờ em online chờ em thắc mắc bạn mới của anh là ai?, để khoe với em về con nhện đó... Nhưng mọi chuyện lại đi theo một chiều hướng khác... Và anh đã quyết định, ngay lúc đó, nên có thời gian để em hiểu.!!!
Anh biết mấy ngày này em sẽ rất buồn và đau đớn, hãy tin anh, anh cũng phải chịu đựng như thê, hơn thế... Rồi chuyện này sẽ kết thúc và em sẽ hiểu tất cả!!!
Mãi mãi là bạn!!!
In my bed

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2008

Tôm phát ra âm thanh to hơn tiếng súng

Một trong hai con tôm tích sa lưới ngoài khơi nước Anh (Ảnh: Dailymail).

"Tôm tích" khiến con mồi run sợ mỗi khi búng bởi âm thanh mà nó tạo ra không hề bình thường - nghe như một tiếng nổ đinh tai nhức óc. Loài tôm này thường sống tại các nước cận nhiệt đới.

Mặc dù chỉ dài 2cm nhưng tôm tích có thể phát ra âm thanh lớn đáng kinh ngạc, lên đến 218 decibel - hơn cả tiếng súng nổ.

Những con cua và các loại cá nhỏ mỗi khi nghe âm thanh “sấm rền” này đều choáng váng, nhờ vậy mà tôm có thể "hạ gục nhanh tiêu diệt gọn" con mồi xấu số.

Tôm tích có nguồn gốc từ những vùng biển nóng của Địa Trung Hải. Cho tới nay người ta mới chỉ bắt được một vài con ở ngoài khơi của Anh.

Vào tuần trước, một ngư dân tên là Tim Bailey, 56 tuổi, đã bắt được 2 con tôm rất hiếm này gần đảo Helford River.

Ngay lập tức, chúng được đem tới bảo tàng Blue Reef tại thị trấn Newquay. Tại đây các nhân viên buộc phải tách 2 con tôm ra để ngăn chặn âm thanh “chát chúa” mà chúng phát ra.
Các chuyên gia cho rằng, 2 con tôm này có thể đã trôi dạt tới Anh dưới dạng ấu trùng nhờ một con tàu nào đó. Hiện có khoảng 600 loài tôm tích trên thế giới. Chúng sống trong hang và thường ăn các loài cua, cá nhỏ.
Ben Marshall, một nhà khoa học tại Blue Reef, cho hay tôm tích là loài gây tiếng ồn nhất trong số các loài động vật biển. Tiếng động của nó có thể so sánh với âm thanh của một con cá nhà táng. Tuy chỉ kéo dài một vài giây nhưng âm thanh đó cũng đủ khiến con mồi “điếc nặng”.