Thứ Ba, 18 tháng 11, 2008
Sao không thể viết???
Chắc là do ngủ nhiều quá đây mà, mụ mị hết cả... À, một điều đáng lo ngại là gần đây mình ăn chẳng thấy ngon gì cả, ngay cả những món mình thích trước đây, bây giờ nghĩ tới cũng thấy bình thường, ăn gì cũng như nhau, ăn cho no chứ chẳng thấy cảm giác gì cả, không thích, không thèm... Thật buồn cười!
Mấy hôm nay rồi trong túi không còn lấy một đồng, chẳng biết thế nào, chẳng làm được gì, đang cần mua lọ cồn về làm thuốc mà hết tiền, chẳng có tiền photo bài tập, chẳng có tiền uống cốc trà đá... Cũng có lúc nghĩ thấy uất ức vì cứ phải xin bố mẹ từng đồng, rồi thấy bị coi thường. Không có tiền đúng là nhục thật.!!! Nhưng tiền là của người ta, cho hay không là quyền người ta, mình chẳng thể trách được, có trách thì chỉ có thể tự trách mình không tự làm ra tiền mà tiêu. Mấy hôm nay chán thật!!!
Mà quả thật mình không hiểu lắm, mọi quấn sách mình đọc đều có nói tới"lắng nghe con tim chỉ đường", mà hình như tim mình không biết đường hay sao ấy, có khi muốn lắng nghe mà chẳng thấy gì, hay mình chửa biết cách nhỉ? Cũng chẳng biết nữa, nhưng mình nghĩ mình chưa biết cách lắng nghe bản thân mình...
Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2008
Một bài học!
Mới nghe chương 1thôi, đã chợt nhận thấy, có một cái gì đó của con ếch trong đầu mình, một phần nào đó là điểm yếu và cũng là điều tạo nên sức mịnh tư duy của mình, của con ếch PING. thật buồn cười nhé, có lẽ mình không phải đặc biệt, mình nhờ trong phim gia đình siêu nhân, bà mẹ an ủi đứa con:"Ai cũng là người đặc biệt mà"...."Đó là cách nói khác của 'tất cả đều bình thường'... "... Tại sao mình luôn thấy bản thân ở đâu đó trong những cuốn sách?
Trước đây có khi mình nghĩ, có thể mình sống theo những cuốn sách đó khi đọc nó chăng?
Rồi có khi nghĩ, hay mình là người đa nhân cách, cái gì cũng có và không có gì là cố định?
những câu hỏi kiểu đó chẳng bao giờ có câu trả lời, chẳng ai trả lời được,... Cũng có thể! Mà cũng có thể câu trả lời đơn giản là:
"Giống tát cả những người khác"
Đơn giản chỉ là một người bình thường mà thôi. Đó là một trong những loại tâm lý đưon giản, mà ai cũng có, mỗi người một chut, không ai giống ai mà cũng không có ai hoàn toàn khác ai cả, "tất cả đầu đặc biệt"!!! Thậtj thú vị!
Còn một vài điều thú vị trong quấn sách đó nữa, rồi mình sẽ lịnh hội được.
Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2008
So Wonderful...!!!
Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2008
Những bệnh tật phát sinh từ... ý nghĩ
Mắc bệnh chỉ vì nghĩ quẩn Sau khi chứng kiến cái chết của một đồng nghiệp già ngay tại phòng làm việc do nhồi máu cơ tim, chàng trai trẻ bắt đầu lo sợ: "Có thể một lúc nào đó, mình cũng sẽ bị nhồi máu cơ tim và chết". Vì vậy, anh ta luôn mang theo bên mình các thứ thuốc dự phòng cần thiết. Chỉ cần cảm thấy ở vùng ngực có một chút biểu hiện hơi khác thường là anh vội tới ngay bệnh viện, làm đủ các thứ xét nghiệm. Ban đầu các thầy thuốc không phát hiện thấy gì khác thường nhưng anh ta vẫn quả quyết rằng tính mạng mình đang bị đe dọa. Và thế là những triệu chứng "tưởng tượng" dần dần đã hiện diện thực sự. Đến lần khám thứ 9 thì anh được bác sĩ chẩn đoán là "có dấu hiệu rối loạn thần kinh chức năng tim" và cảnh báo có thể xuất hiện những cơn đau thắt ngực. Nhưng một chuyên gia tim mạch giàu kinh nghiệm lại quả quyết rằng, anh cần phải đến chuyên khoa tâm thần. Thật lạ, chỉ sau vài lần được điều trị bằng liệu pháp tâm lý, các triệu chứng về bệnh tim mạch của anh ta đã "không cánh mà bay". Câu chuyện trên được ghi vào y văn thế giới từ những năm 1960, khi thuật ngữ "Nocebo" ra đời, để mô tả tác hại đối với sức khỏe và bệnh tật của những ý nghĩ bi quan, tiêu cực - trái ngược với thuật ngữ "Placebo" - mô tả hiệu quả tích cực của những suy nghĩ lạc quan và sự tin tưởng vào một điều gì đó cho dù điều đó không có tác dụng đặc hiệu gì. Rất nhiều nghiên cứu, thử nghiệm đã được tiến hành sau đó để chứng thực rằng những suy nghĩ tiêu cực có thể gây những phản ứng bệnh tật cho cơ thể. Một thử nghiệm kinh điển là: cho một nhóm người dùng nước đường và bảo đây là chất gây nôn. Kết quả 80% số người tham gia đã bị nôn mửa. Không phải nước đường mà chính sự lo sợ, cho rằng mình thể nào cũng nôn, đã dẫn đến tình trạng này. Cho đến nay, giới khoa học đã kết luận rằng: tất cả những chứng bệnh tâm thể (tinh thần và thể xác), theo số liệu thống kê chiếm tới trên 50% tổng số bệnh tật, đều phát sinh dưới tác động của các loại tình cảm tiêu cực, đặc biệt là sự sợ hãi. Chính nỗi sợ hãi bị mắc bệnh tật, một khi đã chiếm giữ vai trò chủ đạo, trở thành nỗi ám ảnh bao trùm lên toàn bộ tâm lý con người và tạo ra trạng thái "ám thị bệnh tật" đã khiến cho con người ta mắc bệnh! Nghĩ làm sao, bệnh “chiêm bao” như vậy Ngay từ cuối thế kỷ 18 đầu thế kỷ 19, bác sĩ người Đức Gufeland đã cho rằng: Mỗi bộ phận trên cơ thể đều bị ảnh hưởng bởi những ý nghĩ, xúc cảm từ chính bản thân mỗi người. Tuy chưa xác định được cụ thể cơ chế gây bệnh của những ý nghĩ tiêu cực nhưng ở thời điểm đó ông đã nhận ra: trong số những tác nhân gây nên lão suy và làm giảm tuổi thọ thì trạng thái chán nản, u buồn, sợ hãi, đố kỵ có tác động cực mạnh và nguy hại nhất. Giờ đây, sau nhiều quan sát thử nghiệm, các nhà khoa học đã có thể rút ra sự tương quan giữa các loại bệnh tật và trạng thái tâm lý, chẳng hạn: - Những người hay có ý nghĩ "sống độc thân thích hơn", không tin vào tình yêu, hoặc không cho phép mình yêu người khác có khả năng mắc các bệnh về tim mạch rất cao. - Bệnh viêm khớp thường tấn công những người luôn có quan điểm phủ nhận là: "không thể như vậy được" và hay kết tội người khác rằng họ đang bóc lột mình; - Bệnh huyết áp cao thường xuất hiện ở những người quá tự tin vào khả năng của mình và luôn cho rằng "Việc này ta làm ngon!"; - Người hay có ý nghĩ chán nản, thất vọng về những thất bại trong cuộc sống và theo chủ nghĩa phê phán thường hay mắc các bệnh về thận; - Bệnh hen suyễn và các vấn đề về phổi thường xuất hiện ở những người không biết cách sống tự lập; - Các bệnh về dạ dày xuất hiện do hậu quả của những xúc động mạnh trong quá khứ. Dạ dày cũng rất nhạy cảm với sự sợ hãi, ghen tị, đấu tranh và căm ghét. Việc kìm nén tình cảm, cố gắng quên chúng là nguyên nhân của chứng rối loạn dạ dày; - Sự thù địch là nguyên nhân của chứng đau rát thực quản; - Sự giận dữ, bực tức, hằn học là nguyên nhân của các bệnh truyền nhiễm (nhiễm trùng); - Không thể tự quyết định, sợ phải đưa ra quyết định cuối cùng, sợ đương đầu với những khó khăn trong cuộc sống là nguyên nhân của những bệnh về răng miệng; - Mất ngủ là do những ý nghĩ muốn trốn chạy khỏi cuộc sống, không muốn nhìn thấy những mặt tiêu cực của cuộc sống. - Chứng táo bón thường xuất hiện ở những người có tình cảm quá lớn và những xúc động mạnh... Sức "tàn phá" của ý nghĩ Không những có thể gây nên bệnh tật, những ý nghĩ tiêu cực còn có đủ sức giết chết cả một người hoàn toàn khỏe mạnh. Y văn thế giới đã ghi lại câu chuyện tại một nhà tù ở Mỹ, người ta chuẩn bị đưa một phạm nhân ra hành hình trên ghế điện. Phạm nhân này hiểu rằng trong khoảnh khắc bật công tắc cho dòng điện cao thế nối vào ghế điện, chiếc bóng điện trên trần nhà sẽ bị tắt đi giây lát; khi phạm nhân này vừa ngồi vào ghế và dòng điện vẫn chưa được nối thì bóng đèn trong phòng bỗng phụt tắt do trục trặc kỹ thuật. Thế là phạm nhân đã chết ngay trên chiếc ghế chưa có điện. Anh ta đã không bị chết do dòng điện cao thế mà chính nỗi sợ hãi về một cái chết không sao tránh khỏi đã giết chết anh ta! Theo giả thuyết của các nhà khoa học thì trong cơ thể sống, ngoài các gen vật chất bình thường mang những thông tin di truyền mà chúng ta nhìn thấy được trong kính hiển vi, còn có một loại "siêu gen toàn ảnh" (Hologram-Supergen) trong đó không những chứa đựng các vật chất di truyền mà còn "ghi nhớ" cả cấu trúc không gian và thời gian của toàn bộ cơ thể sống. Chính những siêu gen đó kiến tạo nên các cấu trúc năng lượng của tế bào, các mô, các tổ chức và toàn bộ cơ thể. Nó cũng "cài đặt sẵn" cả chương trình nhằm đảm nhiệm việc khôi phục sức khỏe và chương trình rút ngắn sự sống khi cần thiết. Một khi cơ thể đứng trước các nguy cơ gây bệnh hoặc mắc bệnh, vỏ não sẽ nhận được những tín hiệu báo động và toàn bộ các vùng trong cơ thể sẽ được khởi động: chương trình "khôi phục sức khỏe" bắt đầu hoạt động và cơ thể sẽ được đưa trở lại trạng thái bình thường. Nhưng những ý nghĩ bi quan, sự sợ hãi bệnh tật, chết chóc lại đưa vào vỏ não những thông tin giả tạo, gây nên những sai lệch trong cấu trúc không gian - thời gian của siêu gen, khiến cho khả năng tự khôi phúc sức khỏe bị triệu tiêu, từ đó khiến cho bệnh tật nảy sinh. Chẳng những thế, nỗi khiếp sợ trước cái chết không thể tránh khỏi còn có thể "bật công tắc" khiến chương trình "rút ngắn sự sống" đi vào hoạt động. Và cái chết sẽ đến rất sớm với những người luôn luôn bị ám ảnh bởi những ý nghĩ tiêu cực, sợ hãi, chán nản, tuyệt vọng... Chính bởi vậy mà các bác sĩ luôn khuyên bệnh nhân phải có lòng tin là bệnh sẽ khỏi. Điều này có tác dụng củng cố chương trình "khôi phục sức khỏe" đã được cài đặt sẵn ở trong siêu gen, như vậy bệnh nhân sẽ vượt qua bệnh tật một cách dễ dàng hơn! Theo Hoàng Hà Sức khỏe & Đời sống/Healthnew
Thứ Hai, 27 tháng 10, 2008
Không một trò đùa nào nữa.!

Không một trò đùa, không một lời nói đùa nào với người không thích nó; người không thích đùa với mình!
Điều đó thật dễ nhận ra khi người ta phản ứng mỗi lần mình đùa trò gì đó, thực ra trước đây mình không hề để ý thấy điều khác biệt đó mấy. Đó là có người có thể đùa được và có người cũng trò đó không được đùa. Thế nào là người có thể đùa được, đó là hầu hết mọi người được cho là bạn, họ có thể trêu người ta, cù người ta khiến người ta cưới rất vui vẻ, hay nói một điều gì đó mà người ta hưởng ứng và cùng cười. Ngược lại với họ là những không được đùa, chỉ có những cái quắc mắt, những lời hằn học và những tiếng hét... Trước đây mình không hề để ý, nên mình không biết mình thuộc loại thứ hai, mình cũng không để ý thật, mỗi lầ mình đùa đề bị quắc mắc hay hằn học gì đó, chỉ làm người ta cáu mà thôi... Một hôm, thấy người ta đùa vui rất vui vẻ và thích thú, cũng vẫn trò mình hay làm thì bị cáu gắt, nhưng sao lúc đó, người khác làm thì đó lại là một trò đùa rất thú vị? Mình chợt nhận thấy điều gì đó khác biệt và cần suy nghĩ, để ý một chút là có thể nhận ra.
Đã biết thì không nên sai nữa, không nên làm người ta cáu, cáu gắt có hại cho sức khỏe. Từ ngày hôm nay, sẽ không một trò đùa nào diễn ra nữa.!!!
Mình sẽ trở thành một người bạn nghiêm túc, sẽ giúp đỡ mọi vấn đề nếu có thể, nhưng sẽ không tham gia vào đời sống tình cảm một cách quá sâu sắc hay chỉ đơn giản là không làm trò nữa. Vì cáu gắt có hại cho sức khoẻ! Đã không giúp gì được thì thôi, không nên làm mọi chuyện xấu đi nữa. Mình chỉ có một thắc mắc, hình như có mình mình được xếp vào loại thứ hai thì phải, tất nhiên là trừ những người xa lạ rồi, thì chỉ có mình mình. Thật ngộ!!?
Thật đáng tiếc khi nhận ra một sự thật đơn giản thế quá muộn, mình làm người ta cáu bao nhiêu lần nhỉ, thế mà mình không nhận thấy, ngu thật.!!! Cáu gắt không tốt cho sức khoẻ! Mà suốt ngày kêu quan tâm nhau, chăm sóc nữa chứ, thế mà có chuyện cỏn con cũng làm sai, mình đúng là chẳng nên được cái gì, can tội không xem sét kỹ, cứ làm việc theo cảm hứng thế này thì chết thôi.!
Dù sao cũng không còn nhiều time nữa, phải làm sao để có kết quả tốt nhất mới được, từ bây giờ mình cần để ý nhiều hơn và cần xoay chuyển nhanh hơn để thích ứng với mọi tình huống. Để có thể thực hiện được lời hứa chăm sóc và bảo vệ!
Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2008
baohong9012 2944207A
baohong9012 2944207A: chao anh
baohong9012 2944207A: lau roi
baohong9012 2944207A: ko gap anh day
meoma: em dạo này thế nào?
meoma: thích họ hơn chưa?
baohong9012 2944207A: thich gi ah?
meoma: thích học
meoma: có còn bỏ tiết nữa ko?
baohong9012 2944207A: ah
baohong9012 2944207A: hom nay
baohong9012 2944207A: em bo 2 tiet dau
baohong9012 2944207A: hii
baohong9012 2944207A: noi chung
baohong9012 2944207A: em ko con hay bo nhu truoc nua
baohong9012 2944207A: 1 tuan
baohong9012 2944207A: bo may tiet thoi baohong9012 2944207A: it ma
baohong9012 2944207A: hii
baohong9012 2944207A: chua bi
baohong9012 2944207A: em phai di tap quan su
baohong9012 2944207A: hix
baohong9012 2944207A: met lam
meoma: thế ah
meoma: tập ở đâu?
................

Thế là bắt đầu một cuộc truyền đạt những kinh nghiệm quý báu của người đi trước. Một tháng đó, một tháng tập quân sự, một thời gian được sống thật tuyệt. Những kỷ niệm về ngày tháng đó lại dần hiện về, mơ hồ không rõ reetj nhưng cảm giác thật tuyệt, vui vui và thật hạnh phúc... Mình chẳng còn nhớ gì mấy về những ngày đó, chỉ láng máng trong đầu những hình ảnh mờ mờ xa vời, nhưng cảm giác thì vẫn nguyên vẹn, vẫn như ngay lúc này mình đang đứng ở đó. Những buổi tối sau giờ giới nghiêm, gọi mấy chú cán bộ đang gác ca trực lên:"mì tôm mày ơi!!!" Thế là ấm nước sôi bốc khói úp một nồi mấy gói mì, hương thơm nghi ngút... Trong đêm tối, giờ giới nghiêm, vang lên những tiếng xụp xoạp, "ngon!!!", "còn không tao bát nữa"....=P~...!!! Rồi những hum mò xuống phòng nữ, ngồi tán phét, hay đi lang thang quanh khu doanh trại ( chà! nghe doanh trại mà phê, thấy như lính thật ấy ), những hôm liên hoan đồ tiếp tế ( ngập răng!!!=p~ ), những buổi đêm chốn xuống gác với các em ( chỉ có con gái được gác đêm mà ),.... Và nhiều nhiều thật nhiều điều để là một ký ức đẹp.!!!
Thứ Năm, 23 tháng 10, 2008
Tất cả cũng chỉ có thế!
Chẳng có gì cho một kẻ không tiền!
Trước đây khi mình có thật nhiều tiền, khi việc tiêu tiền của mình đơn giản là"không phải nghĩ" thì mọi thứ trở nên đơn giản và thật thuậ lợi, có thể gặp bất cứ ai, đi bất cứ đâu và làm bất cứ điều gì mình muốn. Nhưng mình vẫn không tin là không có tiền mình không là gì cả! Rồi quyết định tiêu sạch tiền tiết kiệm, không lấy tiền của bố mẹ nữa, trở thành một kẻ không có tiền để chứng minh điều mình nghĩ. Và đúng là chứng minh được thật, đúng là mình nghĩ thật viển vông và sự thật là như thế, tiền mang lại giá trị của con người.!!!
Bắt đầu bằng việc ngừng các cuộc đi chơi, ăn uống... và theo đó dần dần cũng ngừng các mối quan hệ, một phần là những mối quan hệ trên các cuộc vui, một phần là những người bạn nghĩ rằng không đưa đi chơi là không quan tâm tới họ, như trước. Rồi thì dần dần còn lại một mình, một kẻ không tiền. Điều đó thật buồn, mình tin mình là một người nhiệt thành và không bao giờ bỏ bạn bè, nhưng điều đó đâu ngăn được họ rời xa mình. Thứ nhất, mất bạn bè!
Không còn tiền để mua quà, mua những thứ trước đây vẫn hay mua cho bố mẹ và anh em trong nhà, với bố mẹ thì điều đó không là gì, có mua hay không vẫn là tiền của bố mẹ, nhưng với những người khác, không còn sự tôn trọng và ngưỡng mộ nữa. Chẳng có một lời khen hay cảm ơn nào được thốt lên khi họ được giúp đỡ một điều gì đó, không giống như khi tặng họ cái gì đó.
Hoá ra là thế không có tiền trở thành một kẻ không là gì. Rồi không có tiền còn "đươc" thương hại, những người muốn quan tâm cũng không "dám" nhận sự quan tâm của mình :"anh làm gì có tiền". Thật buồn! Khi mà mình bị thương hại và lòng tốt của mình trở nên một sự sa sỉ với chính mình, giúp được ai chứ, khi mày không có tiền. Hay đôi khi mày có một chút đấy, nhưng ai dám lấy của kẻ "áo rách". Rúc cục là sự động chạm tới tự ái và giận dỗi, mặc dù tốt cho mình thoi, nhưng cảm thấy thật buồn và nhục khi không thể hay không được giúp. Rồi có lẽ cũng chẳng còn ai! Không tiền không gì cả...!!!

