Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2008

You Are Not ALONE!

Một bài hát hay tuyệt!
Một buổi tối mưa nhẹ, gió lành lạnh của mùa thu, ngồi ên ai đó trong một quán coffee ấm cúng, trên một chiếc ghế êm ái. Nghe bài hát này, với một ly coffee thơm nồng... Thật tuyệt!

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2008

Nếu ngày mai tôi chết!Chỉ xin...


Đừng ai cười thích thú, mặc dù rất muốn đi chăng nữa, hãy để tôi được ra đi nhẹ nhàng.
Đừng quá đau buồn vì tôi chỉ như cơn gió, đến rồi đi thế thôi.
Hãy nhìn lên, tôi đang ở trên này, hãy chào tạm biệt với một nụ cười nhân ái.
Hãy nhớ tới tôi như một kỷ niệm ngọt ngào.

Có thể ngày mai là ngay sau ngày hôm nay, nhưng cũng có thể sau 1ngày, 2 ngày hay bao nhiêu ngày nữa, rồi cũng sẽ tới lúc!

An Inconvenient Truth



Bộ phim đang đượ chiếu trên HBO, một bài thuyết trình của phó tổng thống Mỹ Al Gore về sự nóng lên của trái đất.
Điều thú vị nhất mà mình thấy ấn tượng đó là hỉnh ảnh con ếch xanh trong bộ phim, quá đúng luôn dù đó là người châu Âu hay châu Á, người Mỹ hay người Phi, tất cả chúng ta đang giống như con ếch đó.

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2008

Thú vị!


Một buổi tối trong lành, gió nhè nhẹ mát lạnh của mùa thu và thoang thoảng hương hoa sữa len lỏi khắp nới trên đường. Một buổi tối thú vị để đi dạo! Bước xuống đương là thấy thoải mái cả người, cả ngày nằm ỳ trong nhà bây giờ được ra đường thấy thật tuyệt. Xỏ tay túi quần lững thứng đi, dạo qua phố và đi ra hồ, cũng hay nhà mình gần hồ, đi ra đó mà hít thở không khí thì phải biết. Mình thích một mình đi dạo thế này, để nghĩ vầ những thứ linh tinh nào đó rồi tự cười một mình, có đôi khi cũng nói chuyện một mình. Có thể lằm như thế là giải toả được phần nào cái đầu lúc nào cũng chất chứa của mình. Và đi để ngắm cảnh đường phố, mọi thứ bình lặng hơn, chậm rãi hơn... Buổi tối ở hồ khá đông người, chủ yếu những người đi một mình là đi tập thể dục, chỉ có những cặp đôi bên nhau đi dạo mà thôi, lâu lâu cũng thấy có một người đi dạo một mình như mình. Trông những người đó có vẻ có tâm sự, có người thì buồn thiu, có người thì như sắp khóc và có người thì đang khóc thật... Hình như chẳng ai đi dạo một mình mà như mình cả, lúc nào cũng tủm tỉm cười, mình cười vì mình thấy mọi thứ thật thú vị, có một người đang đi bộ dáng đi của ông ta thật hay, một đôi đang ngồi trên ghế đá, họ rúc vào nhau trông thật ngộ... Mọi thứ đề khiến mình cười. Mỗi lần đi qua mọt đôi tình nhân nào đó mình lại cúi xuống để cười, họ thật hạnh phúc và ấm cúng bên nhau, thật đáng ngưỡng mộ và ghen tỵ đấy!!! Mà hình như bàn chân mình trông cũng thật vui nhỉ?!!?? Mình không nhìn họ, vì như thế là không được lịch sự lắm, nên mình nhìn bàn chân mình và cười. May mà ở đây chẳng ai biết mình, không nhìn mình lúc đó chắc ngồ ngộ. Nhưng mình thích thế, đó mới là chính mình, lúc nào trông cũng ngồ ngộ, một người thích cười tủm tỉm một mình, kiểu như không bình thường ấy. Nhưng mình thích thế! Việc đi lại thư giãn ày đúng là rất tốt, tháo gỡ được một vài vấn đề mình đang mắc phải và làm mình giảm đau. Ah, lúc nào mệt mệt mình lại tìm thấy nửa người còn lại của mình nữa chứ, mấy ngày hôm nay nó như biến đâu mất. Một buổi sáng thức dậy, đầu đau như búa bổ, chóng mặt, buồn nôn và mình chẳng còn biết nửa người bên trái cảu mình ở đâu nữa, tê dại vì đau. Cứ lâu lâu lại bị một lần, cái cảm giác thật khó chịu, một cơn đau dai dẳng, ngầm ngầm và tê dại. Có đôi khi mình không thực sự biết mình có đang đau hay hết rồi nữa, cũng có khi mình chẳng còn biết đến gì ngoài nỗi đau nữa. Trước đây mình đã làm vài cách để xua đi cơn đau và có thể bình tĩnh. Sao pgải bình tĩnh ư? Đơn giản thôi, khi bị đau như thế chỉ mốn đập đầu vào cái gì đó cứng cứng cho cái cơn đau này rõ ràng hơn ra, hay muốn được yên tình vì mỗi lời nói cứ ong ong trong đầu như tiếng vọng trong một cái hang tối sâu hút... Cáu bẳn là tất nhiên và thế là cần bình tĩnh. Những khi như thế này mình muốn ở một mình, vì như thế sẽ không gây khó chịu cho người khác, nếu khi nào đau quá, mình có thể trở thành một kẻ vô thức, có thể cáu ầm lên hay làm gì đó mà mình không kiểm soát được. Nửa đầu còn lại của mình không kiểm soát được! Trở thành một kẻ khó chịu! Mình không thích thế, không thích mọi người nghĩ mình là một kẻ khó chịu, thời gian này nên ở một mình. Và cố gắng thư giãn, bỏ hết mọi thứ ra khỏi đầu.Hít và thở!
Buổi đi dạo hôm nay khá thú vị, có lẽ mình sẽ thường xuyên đi hơn.

Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2008

........has signed out. (10/4/2008 12:23 AM)

Rồi một biểu tượng cửa sổ nho nhỏ hiện lên góc phải màn hình, thông báo bên kia đã out và mình lại quay lại với cái việc mà mình đã làm mấy ngày hôm nay rồi, một nửa đi tìm một vài câu hỏi ngộ ngộ, một nửa đi viết mấy dòng này. Một việc nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng khá phức tạp, việc gỡ một búi dây bị buộc lại thắt nút hay đan vào nhau, những nút thắt có từ rất lâu rồi, rồi lại thêm những nút mới, từng ngày từng ngày. Và như hôm nay, như hôm qua, hay vài ngày trước, cứ lâu lâu mình lại dành ra mấy ngày để tìm và tháo những cái nút ấy. Nghĩ cũng ngồ ngộ, lâu lâu lại hâm hâm, tự nhiên chẳng buồn làm gì, đi đâu hay gặp ai đó, thích thu mình lại để trầm tư, cứ như tổng kết quý ấy, chắc nhìn có vẻ buồn cười lắm.
Cũng chẳng biết như thế từ khi nào, nhưng mà nó rất thường xuyên, lâu lâu lại hâm dở thế. Nhưng dù gì thế cũng khá tốt, có thời gian nhìn lại mình, tự rút ra kinh nghiệm để sửa chữa, mình cũng thấy hay, sau mấy ngày trầm cảm ấy mình lại học được một cách sống mới. Không biết là có tốt hay không, nhưng mình thấy vui hơn, hạnh phúc hơn trước. Thế là tốt rồi!!!
Lần này mình có vài câu hỏi, không giống các lần trước lắm, à mà đúng rồi, lần nào cũng đều có câu hỏi mới mà vì cái cũ đã được giải quyết rồi mà, chỉ là câu hỏi lần này khá hoang mang, mông lung hay có thể gọi bằng một từ nào đó vì nó quá khó đưa ra đáp án, chẳng biết giả quyết nó như thế nào nữa... Nên lần này thời gian có kéo dài hơn, dài hơn...!!!

"Chẳng biết mình trông có sáng sủa không, mình có phải một người thông minh không nhỉ???" _ Đó là câu hỏi khó khăn, vì thực tế mà nói ai cũng đề cao bản thân nhất, và nhất là một thằng hiếu thắng như mình. Mà ở đâu đó cũng có nói về loại người như mình, những người mà có tài "siêu việt" nhưng thực tế lại luôn là kẻ thất bại ( tất nhiên là mình không chấp nhận nói như thế rồi ). Nhưng phân tích ra nó là như thế, loại rất có tài có tài hơn người là khác, ví dụ như cái người ta học mất cả năm thì người đó học trong 3 tháng, mà còn làm tốt hơn nhiều cơ, cái thầy giáo giảng mãi mất một tuần thì người đó đã biết cái thày định tuần sau sẽ dạy... Siêu việt! Đó là sự thật, sự thật 100% đã được kiểm chứng. Ờ! Nhưng cái khúc khuỷ ở đây là tại sao lại thât bại, đơn giản thôi, những người như thế sẽ kiêu ngạo, họ biết họ làm được nên họ không luyện tập, chẳng cần học kỹ để rồi hổng kiến thức hay không điêu luyện... Nên sẽ không làm được gì ra hồn cả. Đó là lý do thất bại!!! Và cũng là lý do tại sao mình không trả lời được, không thể gọi như thế là ngu được vì chẳng ai dám nhận tài hơn cả. Nhưng xét théo kết quả thì là kém người ta..??? Chẹc!

"Làm thế nào để có thể thuyết phục được người khác???" _ Câu hỏi này rộng hơn nhiều, thực tế mà nói, mình rất thích thú tìm tòi học hỏi ( đơn cử là mình đã xem hết các chương trình khoa học trên tv và hầu như toàn lên mạng tìm hiểu về khoa học...) => Mình có một vốn kiến thức kha khá, nhiều điều mình biết nhiều hơn mọi người. Và điều khó khăn là làm thế nào để truyền đạt cho người khác hiểu và tin ( tin cái họ ko biết ).Mình đã thử nhiều rồi, có nhiều điều rất buồn cười là một câu nói mà mình đã nghe rất nhiều lần, nghe đến nỗi mình chắc chắn người ta sẽ nói câu đó và thật buồn cười.:"Ừ! Nó từng nói thế, thế mà không biết"... Hay những câu đại loại thế. Vì sao ư, vì khi mình nói mới chỉ là "phỏng đoán" ai dám tin chứ và phải kiểm nghiệm mới biết được, nên khi sảy ra rồi người ta mới "à". Có 2 lý do, thứ nhất; Bố ai dám tin cơ chứ ( mặc dù lần trước nó nói đúng ), thì cũng chẳng ai có thể tin nó lại biết nhiều đến thế, nó biết cái kia rồi cái này bịa ra thì sao, chờ đã. Thứ hai; Là mình không biết cách thuyết phục người khác, cái này mới là vấn đề lớn, bởi vì nếu có khả năng này thì dù có nghi ngờ cũng sẽ phải theo. Chà! Có khi mình đã nghĩ, ah àm ngay sáng nay thôi mình vừa nghĩ tới một con đường mới; có lẽ mình nên im lặng, dù sao nói cũng không được thì mặc kệ vậy. rồi lại nghĩ hay cứ nói thôi biết gì thì cứ nói, nhưng họ nghe hay không thì tuỳ, mà nếu không có sảy ra chuyện gì cũng đỡ áy náy...Ờ! Mà không được, nói là đỡ áy náy cũng không đúng vì mình có cái tính hâm hâm, đã quan tâm mà không được thì thấy khổ lắm, khà khà có hơi hâm thật.! Nên phải học cách thuyết phục người khác vậy. Chà!!!

Cứ loanh quanh với mấy câu hỏi này mà mãi chưa tìm được câu trả lời, rồi lại đần ra suy nghĩ, người không biết lại bảo đang thật tình, sầu đời.
Mình gọi đó là tập trung suy nghĩ.
Đã chừng ngót 1tuần rồi, có lẽ sẽ phải lâu hơn nữa, mà không biết giải quyết nổi không, nếu không thì chít. Mình mà nghĩ không thông thì mình không thể thoát ra được (cố tật ), rồi lại cứ loanh quanh trong cái đầu mình mà quên mất thế giới bên ngoài. Nhưng dù sao cũng phải nghĩ cho ra mới được. Một ngày, hai ngày,... hay bao lâu nữa cũng phải nghĩ cho xong.!!!

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2008

Một ngày làm cho mình bận rộn...


Ngày hôm nay thật thoải mái, chảng suy nghĩ gì, cứ ai bảo gì thì làm, chạy loanh quanh làm chân sai vặt... Khá thú vị!!! Cũng lâu rồi mình không tham gia vào những buổi việc gia đình thế này, từ khi đi học xa nhà, những công việc trong nhà trong họ, không còn thường xuyên nữa. Cái không khí tất bật lo toan, hồ hởi và xen chút mệt mỏi của mọi người,... không khí gia đình! Mình chẳng cần suy nghĩ gì, cứ thấy có việc là làm, ai bảo làm gì thì làm, cứ để đầu óc tự do thế, thấy thật thoải mái và nhẹ nhõm... Hoá ra thế cũng là một cách giảm streess, cũng là một cách mới để tận hưởng cuộc sống.

Rừng Na-Uy


Một bài học về sự chân thành