Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2009

Mối tình đầu, sao khó phai đến thế?


Câu trả lời đã có trong một thí nghiệm của một trường đại học ở Nhật Bản.
Họ tổ chức 2 cuộc thí nghiệm nhỏ như sau với 3cặp tình nhân.

Thí nghiệm1: Họ buộc 3cặp tình nhân phải đi qua 1chiếc cầu treo cao 60m và khi ra tới giữa cầu thì họ phải nhìn xuống dòng xuối ở bên dưới, tất cả bọn họ đều đeo máy đếm nhịp tim.

Khi ra tới giữa cầu và nhìn xuống xuối nhịp tim của họ cho thấy nó đang đập rất nhanh, nhanh hơn nhiều lúc bình thường. Và mỗi cặp tình nhân sẽ đwocj đưa cho 1bảng gồm 50 từ tiếng Nhật, họ có 10 phút để ghi nhớ nó; sau đó học ghi ra xem mình nhớ được bao nhiêu từ.

Kết quả là: Nhóm thứ nhất nhớ đwocj 41từ ; nhóm thứ 2 nhớ được 37 từ, nhóm thứ 3 nhớ được 36từ.

Thí nghiệm thứ 2: Lần này cả 3 cặp tình nhân được đưa đến một công viên thanh bình và ngồi trên bãi cỏ. Khí đó nhịp tim của họ bình thương, và khung cảnh lãng mạn khi bên người yêu, nhịp tim của họ tăng đôi chút không đáng kể.

Mỗi cặp cũng lại được phát cho 50 từ tiếng nhật khác và cũng ghi nhớ sau 10 phút rồi chép lại.

Kết quả là: Đôi thứ nhất nhớ đwocj 47từ; Đôi thứ 2 nhớ được 45từ; Đôi thứ 3 nhớ được 42 từ.

...........................
Tức là ngay lúc đó thì khi tim đập bình thưưòng họ sẽ nhớ được nhiều hơn khi tim đạp nhanh.
...........................
Sau và tuần, 3cặp tình nhân lại được mời tiếp tục thí nghiệm. Họ được yêu cầu viết ra số từ mà họ nhớ khi ở trên cầu và số từ khi ở công viên.
Kết quả là: Họ nhớ được nhiều từ khi ở trên cầu hơn là khi đang ngồi trong công viên.
...
Cả 3 đôi tình nhân đều phát biểu là họ thấy bất ngờ vì điều đó và có thể là khi tim đập nhanh thì người ta có thể ghi nhớ được lâu hơn thì phải.
...
Các nha khoa học tổ chức thí nghiệm thì cho rằng" Khi tim đập nhanh lượng máu lên não nhiều hơn và gíp cho khả năng ghi nhớ tốt hơn.
...
Còn theo tôi thì, khi thực hiện nụ hôn đầu tiên tim đập chắc cũng không kém đứng trên cầu treo cao 60 mét và bên dưới là một dòng suối lởm chởm đá là mấy.

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2009

Còn tuần sau nữa!

Hay khoảng 10 ngày nữa, cũng có thể chỉ tới chủ nhật tuần sau thôi. Hay đợi tới ngày cá tháng tư nhỉ :)) Vì ngày đó nếu có nói phét cũng không bị trách mà... ha ha ha ha!
Còn 10ngày nữa thôi là hết tháng 3rồi, sang tháng tư thì mình phải thay đổi thôi, hết tháng này là kết thúc các môn học và chời tới thi tốt nghiệp, 6tháng thì phải, cũng dài mà chắc cũng rất nhanh thôi.
Có đôi khi mình muốn níu kéo thời gian lại, muộn một khoảng thời gian nào đó sẽ mãi ở lại và không bao giờ trôi đi, thật chậm, thật chậm!... Cũng có khi mình muốn thời gian trôi thật nhanh, muốn bỏ qua một khoảng thời gian quá thừa thãi, như hòi bé, mình chỉ mơ ước sao có thể lớn thật nhanh, để không phải là trẻ con, để được làm người lớn, được tự do làm những gì mình muốn, tới những nơi xa xôi mà không hề phải xin phép hay sợ ai đó không cho đi... ước muốn được tự do!
Cho đến ngày hôm nay mình vẫn còn mong muốn đó, vẫn ước được tự do, được bay! Và cũng là điều mà tự mình thấy mình chưa hề trưởng thành. Mình muốn có được rất nhiều, muốn làm được rất nhiều và mình tin mình sẽ làm được, trừ có 1điều mình không nghĩ tới, không dám nghĩ tới; đó là xây dượng một gia đình, có trách nhiệm trực tiếp với gia đình có nghĩa là tự mình phải bỏ đi cái mong muốn tự do để trói buộc mình với trách nhiệm gia đình. Mình chưa làm được, chưa nghĩ tới. Tức là mình chưa đủ trưởng thành! Và còn nhiều điều nữa mình tự thấy mình còn thiếu.
Thời gian chỉ là tương đối. Mới hôm nào nghe tới vụ Mĩ tấn công Irap hôm nay đã kỷ niệm tròn 6năm, cảm giác như mới nghe tin đó ngày hôm qua. Thời gian trôi nhanh thật đấy! Rồi cũng sẽ 6năm nữa trôi qua nhoằng một cái, cũng nhanh như thế mà cũng có thể nhanh hơn và mình sắp 30tuổi. Kinh dị thật khà khà chẳng mấy chốc mà hết cuộc đời. Nhanh hay chậm nhỉ? Nếu nhìn hôm qua với hôm nay, hôm nay với tuần sau thì quả thật là chậm thật đấy, nhưng nhìn hôm nay với ngày này 5năm trước thì khác hẳn. Thời gian! Trước đây mình rất thích điều khiển mọi việc theo thời gian, nắm bắt tường phút một quả thật là rất thú vị, sẽ chẳng có lấy 1phút nhàm chán vì chẳng có nỗi 1phút nhàn rỗi mà. Ban đầu mình có thói quen cứ vài phút lại nhìn đồng hồ 1lần để xác định thời gian, rồi tính xem việc này, việc kia làm hết bao nhiêu thời gian. Rồi dần dần sau đó không cần xem đồng hồ mà tính theo việc cũng biết cần bao nhiêu thời gian, chính xác tới từng phút. Nhưng khi dừng lại, thử không tính toán nữa, mình lại thấy thiếu thiếu gì đó, cái khoảng thời gian chặt chẽ, sự chính xác đó... Để làm gì? Mình có một thời gian biểu cho 1ngày cụ thể được lập lên từ ngày hôm trước, rồi thực hiện nó như một cái máy, kỳ lạ, có khi có việc nào đó bất chợt sảy tới, như Thắng "già" bất chợt gọi đi làm, không có trong thời gian biểu, nếu đi làm tốn bằng này thời gian, sẽ lấn vào thời gian của việc sau đó. Thế là bịa ra một điều gì đó, đúng hơn là nói phét quanh để không phải đi. Sai lầm? Và điều mình nhận thấy, cái thiếu thiếu đó, chính là sự vô cảm, mình trở nên vô cảm, không còn tính năng động, sự sáng tạo và khả năng ứng phó với thay đổi. Mình đã trở thành một cái máy thực sự! :)) Ha ha ha ha!!!!
Thế là lại thay đổi, chuyển sang cách sống thoải mái hơn, làm viếc theo cảm tính nhiều hơn, bớt những kế hoạch tỉ mỉ đi, thay vào đó là những khoảng thời gian trống để nếu có thích gì đó còn chèn vào. Và cái khoảng thiêu thiếu đã được bù đắp, cuộc sống nhẹ nhàng hơn, thoải mái hơn và có cảm súc hơn. Nhưng lại thiếu hiệu quả.
Mình đã suy nghĩ rất nhiều, thay đổi rất nhiều cách sống khác nhau, để trải nghiệm hay để tìm một con người để sống, để trở thành. Không ai khi vừa sinh ra đã là như thế cả, ai cũng sẽ sống và tìm cho mình một con người để trở thành, với người này thì từ rất sớm, với nghĩa kia thì mất rất lâu, có những người thì tìm cả đời. Mình thì sao? Có người nói mình sống giả tạo, sống quá nhiều mặt,... Nói thế cũng không có gì sai, vì mình cũng biết thế mà, chưa tìm thấy một mẫu nên phải thử hết các mẫu thôi. Có một điều mình không bao giờ nghĩ tới, đó là giả tạo để đánh lừa hay lợi dụng một ai đó. Đó dù chỉ nghĩ tới thôi cũng là một điều sỉ nhục lớn với mình rồi, là một người đọc sách, cái nhân văn và tính hướng thiện là rất quan trọng, dù là ai là người như thế nào, thì cái nhân bản cũng vẫn là rất quan trọng. Đời mình tự tin về khả năng có thể hiểu người khác, nắm bắt người khác, nhưng nhân bản của mình không bao giờ cho phếp lợi dụng điều đó để lợi dụng ngươì khác. Cũng có thể đó là ảnh hưởng mình học được từ sách, cái được gọi là "Quân tử tàu". Mình hiểu điều đó, nhưng để người khác hiểu thì...!
Rồi cũng tìm ra một điều, mà nói đúng hơn là tìm ra lâu rồi, nhưng cái sai lầm này biết mà vẫn không sửa được... Thay đổi thái quá. Không thể dung hoà được một vài tính cách mà chỉ có thể là một tính cách mà thôi, ví như đa cảm thì quá đa cảm; khô khan thì quá khô khan; mơ mộng thì quá mơ mộng;...; Tịu chung lại là không bao giờ có đủ mà chỉ có một cái thái quá, chính điều đó khiến mình không thể chọn được một cái tính cách, một mẫu nào đó khiến cuộc sống của mình thật tốt đẹp. Cuộc sống mà, phải dung hoà vạn vật, không thể dùng một mặt nào đó áp đảo mọi thứ được... Biết thì biết vậy đấy! Nhưng sao mà mãi không thể sửa được??? Mà cũng có thể là mình không cố gắng sửa hay là tất cả các lý do trên.??? Khà khà khà...!!! Rắc rối quá! Rắc rối quá!!!...
Chẳng ai cho mình được một câu trả lời hay lời khuyên giúp tháo gỡ được cái câu hỏi loằng ngoằng trong cái đầu chậm chạp của mình cả. Toàn là chỉ trích, nghi ngờ, ... và có cả khinh bỉ nữa. Cũng có thể do mình chẳng chịu nghe ai.... Ah!Ah! Nói tới đây mới nhớ, một chi tiết trong phim Xích Bích II mà đêm qua mình vừa xem, khiến mình tự cười mà suy nghĩ. Đó là đoạn: Tiểu Kiều rót trà cho Tào Tháo, rót tới khi chén trà chàn ra ngoài, Táo Tháo thắc mắc là sao để chàn trà? Tiểu kiều trả lời:" Ngài cũng như chén trà này, đã quá đầy rồi nên không thể nghe lời người khác nói, tất cả sẽ chàn ra ngoài như chén trà này"... Ha ha ha ha...!!! Lúc nghe câu đó mình vừa thấy hay mà vừa thấy rờn rợn, mình không có ý ví mình giống Tào Tháo, nhưng giống một chén trà đầy thì chắc là đúng :)) Ha ha ha ha...!!! Phải làm sao nhỉ???
Thật buồn! Chưa bao giờ mình buồn như thế này cả, mọi nỗi buồn trước đây dường như chẳng nghĩa lý gì! Mội điều mình đọc được về sự tha thứ, lòng vị tha hay gì gì đó đều không thể giúp được mình lúc này. Buồn! Không giận ai cả, không trách ai cả, cũng không ai có lỗi với mình cả, mọi điều dường như là một sự hiển nhiên, hiển nhiên nó phải thế, mình như thế và điều tất yếu nó sảy ra là như thế! Biết thế, nhưng không thể tránh khỏi một nỗi buồn, không sâu như một vết khứa vào tim để biểu hiện khổ đau ra ngoài, nhưng cũng không nhẹ hơn một cú đánh vào ngực để không thể nào khiến trái tim đập dồn dập hạnh phúc được. Một bức tường được dựng lên, ngay ở đây, trước mặt mình, trong tim mình! Những tiếng thở dài chỉ làm cho những tiếng thở sau dài hơn thêm... Xuôi tay, thả cho cái thân hình nặng nề xụp xuống... gặm nhấm...!!! Cứ nghĩ tới câu nói "Những thằng cực tốt là những thằng không đáng tin nhất" mà chính mình là đứa phun ra, như một câu châm ngôn bất hủ là phải nhếch mép cười đểu một cái, ngay lúc này, vừa viết xong câu đó lại nhếch mép. Đểu thật đấy! Nghĩ là người ta ai làm gì đấy cũng phải có lý do, có mục đích và chắc chắn là có lợi cho bản thân thì họ mới làm. Hoạ chăng chỉ có kẻ điên mới làm chẳng vì cái gì. Mà ha ha ha... mà ở đây hình như có một thằng điên khà khà khà...!!!
Mình cũng đã học được vài điều đấy chứ nhỉ; Đã không còn cái kiểu cười man dại nữa, không còn điên điên nữa, với lại không sống một cách bất cần như trước nữa. Đã trầm tính hơn rồi, cũng gần gần thành người lớn rồi đấy chứ :D Chỉ có điều dạo này hay nổi cáu một cách thái quá, không kiềm chế được, chắc tại nhiều Adrenalin quá đấy mà :D. Mình cần làm vơi bớt chén trà đi; Học cách dung hoà tính cách thì cũng khó đây, học khá lâu rồi mà không được mấy kết quả nhỉ, mình đang tính là nếu không thể dung hoà được thì mình sẽ học cách tách biệt nó ra, khi bên bạn bè người thân thì là 1kiểu, khi xã giao công việc thì lại là kiểu khác. Có lẽ thế cũng đc nhỉ? Nhưng tiên quyết một điều: không bao giờ hổ thẹn với bản thân!
"Mặc ai nói ngược nói suôi, lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân" Ha ha ha ha!

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2009

Ma có thật hay chỉ là trò đùa của ánh sáng?


(Dân trí) - Các chuyên gia khẳng định bức ảnh ma mới nhất được một người đàn ông tình cờ chụp tại vùng đầm lầy ở hạt North Yorkshire (Anh) không hề được chỉnh sửa.

Anh Colin Foster và bức ảnh lạ.

Trong một chuyến đi đầu năm, anh Colin Foster, 34 tuổi đã dùng máy ảnh ghi lại những khoảnh khắc đẹp của mùa đông. Khi trở về nhà và xem lại, trong số hàng trăm bức ảnh chụp được, có 1 tấm hình khiến anh Colin và bạn gái hết sức kinh ngạc.

Bóng một người đàn ông hiện ra lờ mờ trong bức ảnh, anh Colin khẳng định không hề có người ở khu vực này khi anh chụp bức ảnh. Rất nhiều chuyên gia nhiếp ảnh cũng vô cùng sửng sốt khi nhìn thấy nó. Họ khẳng định bức ảnh hoàn toàn tự nhiên và không hề được chỉnh sửa.

Dưới đây là một vài bức ảnh ma khác:

Bức hình được chụp vào một đêm trăng sáng tháng 2/2005 tại Palace Green,
thành phố Durham.
Bức ảnh chụp tại thủ đô Ankara, Thổ Nhĩ Kỳ.


Người chủ của ngôi nhà này cho biết ông thường thấy bóng ma
một em bé khoảng 3 hoặc 4 tuổi.
Trong bức ảnh trên, bóng ma xuất hiện
dưới chân 2 cô gái. Địa điểm của ngôi nhà này không được tiết lộ.

Bức ảnh chụp tại nghĩa địa Greyfriars, Edinburgh, Scotland.

Cô gái trong bức ảnh khẳng định lúc chụp, cô không hề
cầm vật gì phát sáng...


Hai bức ảnh này được chụp bằng máy ảnh kỹ thuật số vào một buổi chiều tối
tháng 7/2008.


Bức ảnh này được chụp tại Ấn Độ vào năm 1993. Có một làn khói màu tím bao quanh
những người trong ảnh, ngoài ra cũng xuất hiện chấm tím trên đầu một
số người.

Bóng ma trên bức tranh được chụp tại lâu đài Edinburgh vào tháng 7/2003.

Bức ảnh do một cặp vợ chồng chụp tại tòa nhà 300 tuổi ở Edinburgh.

Một bóng ma lờ mờ hiện lên trên tóc của người phụ nữ.

Bức hình được chụp năm 1998 tại vòm Edinburgh với bóng ma xuất hiện
từ xa.

Bóng ma không đầu xuất hiện trong bức ảnh này được chụp cách đây 22 năm.

Đàm Loan
Theo Scienceofghos

Thứ Tư, 4 tháng 3, 2009

Đã sáng rồi...

Thoáng nhìn đồng hồ mới thấy đã 1:06 AM
Khỉ thật, bình thường người ta ngủ lâu rồi, thế mà mình cứ tầm này mới thâý thoải mái, cái cảm giác mọi người xung quanh ngủ cả rồi, yên tĩnh mà lại tự do...
Hôm nay, bố gọi điện lên càu nhàu vì cái máy tính ( trị giá 200k ), kêu là đã bảo mày làm thật tốt cho bố đi rồi lại còn để nó hỏng thế. Nghĩ cũng chán, đúng là người chả biết gì, cái lỗi lỏng dây cáp ổ cứng thì có gì chứ cắm lại là xong thế mà cũng không biết. Mà nói cứ như lỗi tại mình làm ẩu ấy! Bố lúc nào cũng thế, chẳng bao giờ nghĩ được tý sáng sủa về mình...!
À! Mà hình như không chỉ có bố nghĩ thế!...
Có đồi khi, mình cũng phải hoang mang, tự hỏi:"Có phải mình khốn nạn thật không nhỉ???"... Không tự nhiên mà lại tự hỏi thế đâu! Kiểu như vở trèo cá mè đè cá chép ngày xưa mình từng xem mà cười sao người ta ngu dốt thế...:D! Rõ ràng là con cá mè, rồi người này, người kia bảo đó là cá chép đấy, ông ta cãi cho bằng được là cá mè... Rồi lại thêm nhiều người nữa nói nó là cá chép... Thế là ông ta thấy "Hay là mình sai? Chả lẽ đấy là cá chép thật???"......"Hay là mình sai? Chả lẽ mình khốn nạn thật"???....
"Ngày hôm qua",mình không có mấy ý niệm lắm, những thứ mình cảm thấy là ngay ngày hôm nay cơ. Người ta nói "Không ai có thể tắm 2lần trên 1 khúc sông", cứ mãi đi tìm ngày hôm qua, thì sẽ chẳng thể nào có một ngày hôm nay hạnh phúc được. Nếu mãi sống trong quá khứ, thì tương lai lúc nào cũng sẽ ảm đạm vì ngày mai không còn như ngày hôm qua...
Ngoài trời vẫn đang mưa! Mình là người vô thưởng vô phạt, nắng cũng thích, mưa cũng được. Nhưng đôi khi mưa cũng thấy nao lòng...
Đẹp long lanh... rơi xuống vỡ tan rồi biến mất!
Biến mất hi hi hi...!!!

Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2009

Sống như không còn có ngày mai_2

Cười thực sự!
Cũng lâu rồi, rất lâu rồi mình không nhớ từ khi nào, khi mà cứ bao giờ chợt nhớ, lại nhận thấy mình đang cười. Cứ như thế rất lâu, tới mức mà khi nào không cười, cảm giác như mặt sệ xuống, không cần soi gương cũng biết trông ngu ngu tới mức nào. Cuộc sống của mình không phải thuộc lợi vô âu vô lo hay vương giả gì, nhưng mình luôn cười, đôi khi gặp chuyện cực kỳ khó khăn và nặng nề vẫn thấy mình đang cười. Đôi lúc ngoác mồm ra thật rộng với bạn bè, đoi lần nhếch mép lên với đời và thường thì lúc nào cũng mỉm cười. Cứ như mặt mình được cấu tạo để tươi cười vậy, lúc không cười còn thấy khó chịu và gượng gạo. Thật thú vị!
Rồi chẳng hiểu sao, nụ cười chợt biến đâu mất, cứ như mình đã trở thành một con người khác, mặt lúc nào xũng sệ xuống mỗi lần nhếch mép lên là cả một sự khó khăn và không soi gương cũng biết trông ngu ngu thế nào. Có cái gì đó đè mình xuống, đè nặng tâm trạng mình...!
Thật khó khăn, nhưng xũng có thể nhận ra mình đã bị làm sao. Một ngày buồn, buồn hơn rất nhiều những ngày mình từng có trong đời, chợt nhận ra, mình đang cười! Một nụ cười thực sự, thực sự thoải mái và nhẹ nhàng. Và nụ cười trở lại! Không một chút gượng gạo, chỉ đơn giản là mỉm cười. Hoá ra tất cả là ở điều đó, một điều đơn giản mà khó khăn lắm mình mới tìm lại được...
Niềm tin! Tin vào bản thân! Nụ cười đó chính là một nụ cười tự tin, cao ngạo... Mình đã tìm lại được sự tự tin và nụ cười đã trở lại...
Cảm giác thật tuyệt!

Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2009






Sống như không còn có ngày mai_1



Cái ôm



Đã lâu rồi nhỉ? Hình như là mấy tháng rồi thì phải? Có lẽ mấy tháng rồi, thế thì lâu quá nhỉ, lâu quá rồi chưa ôm một ai đó, hay được ai đó ôm. Nghe nói, nếu mỗi ngày có được ít nhất 4cái ôm, thì người đó sẽ có một cuộc sống hạnh phúc tinh thần luôn thoải mái và sảng khoái, những cái ôm còn giúp sức khoẻ trở nên tốt hơn... Nói chung là ôm là rất tốt, mà được ôm nhiều thì còn tốt hơn nữa, cũng giống như một nụ cười, nó cũng là một thang thuốc bổ cho mọi người. Nên người ta còn lập hẳn một chương trình Free Hug cơ mà, để tặng cho mọi người một niềm hạnh phúc nho nhỏ đầy ý nghĩa. Thế mà những mấy tháng nay mình chưa ôm cái nào... Thế là sức khoẻ bị giảm sút, tinh thần không được thư thái rồi.Điều mình thấy tiếc nhất là mình sống ở Việt Nam, nơi mà mọi thứ tình cảm đều phải "bị bọc lại"... Chuyện những đôi yêu nhau ôm hôn hay ấu yếm nhau... bị coi là một hình động thô thiền và không tốt ( thật ra mà nói tất cả đều từ ghen tỵ mà ra)..v...v... Quả thật rất khó chịu với một người cáo cách sống và suy nghĩ tiến bộ như mình. Đôi khi đi trên phố, thấy những đôi bạn tây, họ nắm tay nhau và ôm hôn nhau một cách rất tự nhiên và thoải mái, thật đáng ngưỡng mộ, đó là những việc mà người VN chỉ dám làm trong bong tối hay chỗ kín đáo nào đó. Uý! mà lại lạc đề rồi :D hihihi! Đang nói tới chủ đề ÔM nhỉ, tuy một cái ôm là rất tốt, nhưng mà để có được một thứ tốt đẹp ở cái miền đất này thật chẳng đơn giản, người ta có thể ngại ngùng hay có thể quá quan trọng hoá nó lên, như thể thời các cụ ngày xưa "nắm tay là có em bé" ấy. Khổ thế đấy!Trước đây mình cũng có ôm (đôi khi), nhưng chắc chắn là nhiều hơn những người àm mình quen biết, mình có ôm người thân ( thú thật là ôm người thân thấy khó chịu thế nào ấy, không thoải mái lắm, nhưng cũng thấy một cảm giác an bình ), có ôm bạn bè ( con gái thôi ) và ôm bạn gái ( mới đây thôi ). Nói chung là có cái ngượng nghịu, có cái rất vô tư, có cái nồng nàn... nhưng chung quy lại tất cả đều rất tuyệt!!! Chỉ cần ngồi một lúc thôi, mình có thể điểm lại những cái ôm từ trước tới giờ ( trừ hồi bé, vì hồi đó chắc bị ép ôm nhiều nhưng không nhớ thôi ). Mình rất thích được ôm ai đó!Ôm một người bạn. Đó cũng là bình thường thôi, những khi bạn lâu ngày mới gặp, hay những dịp liên hoan lớp, nhiều lắm không nhớ hết được, gần như thành thói quen cứ gặp vui vui là dang tay ra, ôm ghì thật chặt rồi vỗ vào lưng nhau, cảm giác thật ấm cúng và thoải mái... Thế mà mấy tháng nay rồi mình chưa được ôm cái nào...hik! Buồn!!!....!!!!Hôm nay tính sẽ ôm một cô bạn một cái, nghĩ thì như thế, có vẻ quyết tâm lắm rồi, thế mà khi gặp mặt lại thấy ngượng nghịu. Có thể là do lâu rùi không ôm ai nên quên mất cách rồi, cũng có thể là do có cái gì đó không thật sự xuất phát từ 2 phía, nên đành thôi. Cứ nghĩ đi nghĩ lại mãi, bạn bè ôm nhau là chuyện khá bình thường mà, nhưng có lẽ với hai đứa thì không bình thường lắm, vì một nỗi lo ngại nó sẽ mang ý nghĩa nào đó, có thể sẽ nảy sinh cái gì đó hay suy nghĩ gì đó. Thật tiếc mình hoàn toàn thoải mái, nhưng có lẽ một mình thôi là chưa đủ. Ôm một người bạn là một điều rất đỗi bình thường nhưng lại rất tuyệt mà!!!



Nhưng niềm hạnh phúc nho nhỏ ta có thể dành cho nhau mỗi ngày sẽ khiến cuộc sống thêm hạnh phúc!



Hãy cho nhau ít nhất 4 cái ôm mỗi ngày nhé! Nếu bạn thực sự yêu quý người đó!



Đừng chỉ mong muốn điều tốt đẹp lớn lao nào đó tới với tôi, hãy tặng tôi từng mẩu ghép nhỏ của hạnh phúc khi ta còn bên nhau!



Hãy sống như không còn có ngày mai!!!!!!!!!

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2008


Đến bao giờ mới có thể...???
Mọi thứ đang bắt đầu, bắt đầu từ khi mình chợt nhận ra, mình là một kẻ Vô Dụng. Thực ra trước đây có những khi mình biết là như tếh rồi, nhưng ại lại chấp nhận điều đó chứ, kiểu gì trả có một cái cớ nào đó để thoái thác, lỗi không hoàn toàn thuộc về mình chứ,... Và chẳng bao giờ mình nhận mình sai cả... Nên mình vẫn mãi như thế cho tới giờ. Tới tận khi chính mình nhận ra, mình thật là Vô Dụng thì mọi thứ mới thực sự bắt đầu.
Chẳng ai có thể lên cao thêm nữa khi nghĩ rằng mình đang ở trên đỉnh. Trước, mình cứ nghĩ mình đủ thông minh và khéo léo rồi, mình có thể làm được mọi việc và những việc mình không làm được đều là do khách quan đem lại mà thôi...v...v... Thế là cứ mãi ngu muội, mãi tưởng tượng... Mãi là kẻ Vô Dụng và ngu dốt. Rồi nhận ra, có những điều thật đơn giản, mà một kẻ "tài" như mình không làm được, ít nhất là trong lúc này.
Nhận ra mình Vô Dụng không dễ dàng gì, mình đã suy sụp mất vài ngày, đầu óc trở nên tăm tối và ngu dốt kinh khủng... Rồi những việc "đơn giản" mà mình chưa làm được, những việc trước đây mình nghĩ ra một cái cớ nào đó để đổ lỗi đi chỗ khác, chạy đi chạy lại trong đầu, những sai lầm khiến cho mọi việc võ lở dần hiện ra, rõ ràng và thật trêu ngươi... Mọi huyễn hoặc về một khả năng có thể làm được tất cả tan biến "phù" như một trận gió thoảng qua. Bây giờ trở lại giữa thực tại, mình vẫn đang ngồi đây, trong khi có những việc mình muốn, rất muốn làm và mình nghĩ mình có thể làm thì đang dần dần mờ ảo, thực tế không như mình từng nghĩ...
Chỉ có một việc đơn giản thôi, mua một thứ cho người bạn của mình đang cần, không có tiền. Nếu trước đây nó sẽ là"không có tiền là do bố mẹ không cho, đã không cho tiền lại ko cho đi làm thêm...." chẳng có lỗi của mình. Nhưng rõ ràng là, mình không có khả năng có tiền để mua thứ người bạn đó đang cần...VÔ DỤNG! Và... VÔ DỤNG! Và... VÔ DỤNG....!!! Mọi việc hiện ra rõ ràng đúng bản chất của nó, đúng bản chất con người mình.
Ngày hôm nay, mình lại bị sự thật tát cho 1cái thật đau nữa, lại thêm một lần chứ Vô Dụng được hằn sâu thêm nữa... Có những điều mình biết, biết là nó đúng, nó cần thiết cho ai đó, nhưng mình lại không thể thuyết phục được họ làm theo điều đó và rồi khi có chuyện sảy ra "đó là lỗi của họ, nói không nghe...", nhìn lại thật kỹ, sao mình không thuyết phục họ nghe theo được? Đó là mình không có khả năng thuyết phục người khác, không có đủ sự tín nhiệm, không có được lòng tin từ người ta... Rồi chẳng giúp gì được ai cả, khi mình Vô Dụng...!!!
Sự thật không thể làm mình nhụt trí và suy sụp lâu được, mình cần vài ngày để nhận thấy những điều chứ đúng trong cách nghĩ và trong cách hành động của mình, cần vài ngày đen tối mù mờ trong tâm trí, để hằn thật sâu từ VÔ DỤNG vào trong đầu. Để rồi học cách để xoá nó đi... Từ ngày hôm nay, mình sẽ gọi mình là kẻ vô dụng, cho tới khi mình có thể thay đổi được, cho tới khi cái chứ VÔ DỤNG không còn được khắc sâu thêm nữa, mà đwocj xoá mờ hẳn đi mình mới bỏ cái tên đó.
Tôi là kẻ VÔ DỤNG!