Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2008

Ngày thứ tư


Ngày hôm nay thật lạ!
Nó lạ ở chỗ, những điều mình tính toán đều sai bét và những điều mình cảm nhận được thì lại trúng phóc. Làm cho ngay cả bây giờ khi vừa ngồi nhớ lại thật kỹ một ngày hôm nay nhưng vẫn thấy thật mơ hồ, đã lại một ngày nữa qua đi, nhưng mơ hồ quá!!! Cả đêm hôm qua tính toán xem sáng mai sẽ vắt đầu từ đâu, tìm trên google thì chỉ có ở trung tâm Giảng Võ mới có hội trợ trong mấy ngày hôm nay, nhưng mà lại là hội trợ điện tử, không khả thi lắm. Có khi nào lại quen ai đó làm điện tử nhỉ? Cũng có thể không phải, nhưng mà ở cung văn hoá có thấy thông báo có hội trợ gì đâu???... Được rồi quyết định sáng sẽ bắt đầu đi từ giảng võ, nếu không có sẽ lượn qua cung văn hoá xem ở đó có hội trợ nào không... Tới sáng đánh răng rửa mặt xong là tầm 9giờ, đúng giờ dự tính suất phát, xuống nhà lấy xe đạp và lên đường. đi được tới chỗ rập phim quốc gia bắt đầu nghi nghi, hội trợ điện tử thì không chắc đã có, hay lượn ra cung văn hoá trước nhỉ? Nhưng thôi cứ theo lịch trình. Vẫn cảm thấy không đúng đường lắm, nếu ở cung văn hoá có hội trợ tức là tỷ lệ có ở đó sẽ là 70%. Khi vào tới khu giảng võ, ở đó vắng vắng không đông lắm, lượn một vòng quang bãi gửi xe, không thấy,..., nhưng nhỡ nhân viên để chỗ khác thì sao, vào. Đi ra tới cổng người ta kêu mua vé, 20k/vé...Oái!!! Mình có mỗi 14k trong túi, không đủ 1vé rùi, đi loăng quăng ở ngoài nghía vào xem sao... Chắc chắn là không có ở đây, siêu thị điện máy này toàn tuyển mấy em tiếp viên chân dài, không có rồi. Quay ra lấy xe rồi đi về hướng cung văn hoá, cảm giác chắc chắn là có ở đó. Nhưng nếu không có hội trợ ở đó thì sao? Thì đi về, vì mình chỉ biết có 2nơi này thôi, có biết ở đâu nữa đâu. Không gặp quay về và tiếp tục phương án B; phương án B là: Nếu không tìm thấy tối nay sẽ lượn qua khi TH-NT, chắc hội trợ nào cũng tan tầm 9giờ-9giờ 30. Đi mất khoảng 30min là về tới nơi, mình sang đó tầm 9giờ, đợi tới tầm 10giờ30 kiểu gì trả gặp. Ừ! phương án đó cũng không tệ. Ah, nhưng nói là gặp nhưng thực ra mình chỉ tính sẽ đứng nhìn từ xa thôi...!!! Tới khi cung văn hoá, thấy ở đó đang tổ chức hội trợ thời trang, mừng quá! Thế này thì chắc chắn 90% rồi, định phi vào thì Thắng già gọi điện...Điều này không có trong kế hoạch... Có tính là cho chúng nó đi cùng đâu, nhưng thôi kệ, thế là lại đứng đợi chúng nó mất 30 phút ròi mới vào. Bó tay! Không có vé cho xe đạp đâu. mấy bà gửi xe nói nhẹ như không, thế này thì làm sao bây giờ??? Thế là thắng già nổi máu, cứ vác xe qua hàng rào để vào trong bãi rồi khoá nó vào hàng rào, quả thật là có nó cũng tốt thật, không có nó chắc mình phải quay về chiều mượn xe lên lại vậy.... Đi vào trong lượn một vòng là gặp liền, chẹc! Tại vướng hai thằng đó mà mình mới phải bước ra, định sẽ chỉ đứng nhìn từ xa thôi, không định lộ diện. Vừa nhìn thấy mình, như một phản ứng cứng nhắc, quay lưng lại ngay, không thèm liếc lại một cái nào, quay ngoắt đi luôn!!! Với một vẻ lungs túng thì phải, mình cũng chẳng biết làm thế nào, mình chưa tính tới điều này, đành coi như không biết cũng làm ngơ vậy. Thế mà thằng Hà "trần" nhìn thấy rồi gọi ầm lên, thế là giáp mặt, nhưng cú như mình không ở đó, hay mình đang tàng hình thì phải, chẳng thèm liếc nhìn mình một cái...Cả tới lúc chào ra về cũng không thèm liếc chỉ bye bye bọn thắng già!!! Như kế hoạch, buổi tối mình quay lại đó và đứng nhìn từ xa...!!!

I miss you...!!!
Dù đúng ra chúng ta không nên gặp nhau trong thời gian này, vì em cần có thời gian và khoảng cách để suy nghĩ...Nhưng anh không thể kìm hãm được nỗi nhớ này, nhớ nụ cười của em, nhớ anh mắt em và tất cả về em mà anh nhớ!!! Dù sao, hôm nay anh cũng được nhìn thấy em, được thấy em cười, dù đó không phải nụ cười dành cho anh!!! Lúc nào trông em cũng thật xinh đẹp và đáng yêu!!!

Dường như có một vài điều mới dang hiện lên trong suy nghĩ của anh, có lẽ là nó có ở đó lâu rồi, nhưng mà chưa được rõ ràng thôi... Có thể đó là điều trước đây anh sợ mà đã không thực hiện như bây giờ. Nhưng sợ điều đó thì quả thật là sai lầm, nếu đúng là như thế thì cũng có gì đâu"cái gì là của mình thì sẽ mãi là của mình, cái gì không phải của mình thì sẽ không bao giờ là của mình". Đó là nếu thực sự tình cảm của em không đủ lớn để vượat qua thử thách này, nếu sau này em sẽ không coi anh là bạn nữa, mối quan hệ của chúng ta sẽ chấm dứt từ đây vì anh trong em không đủ lớn... để có thể thắng được cái tôi giận dỗi của em.!!! Nhưng thật ngộ khi anh lo sợ điều đó, ah, cũng không hẳn anh lo sợ điều đó, mà anh không tính tới điều đó, anh tin vào tình cảm giữa chúng ta! Và anh sẽ tiếp tục chờ, chờ em suy nghĩ cho thật thông suốt về tình bạn giữa chúng ta...
Chờ một tin nhắn làm hoà nếu em đã nhìn ra cần tình bạn của anh tới mức nào!
Hoặc chờ mọi thứ kết thúc nếu tình bạn của anh với em chỉ có thế!...
Mãi mãi là bạn!

Ngày thứ 3...

Love story


Mới đó mà như bao nhiêu thời gian trôi qua rồi, mình còn phải ngồi tính mãi mới ra được là 3ngày rồi, nặng nề quá có lẽ mình không còn nhận ra thời gian nữa.!!! Mọi điều đều xảy ra trong tầm kiểm soát nhưng sao lại không thể kiểm soát nổi thế này? Không thể ngăn chặn được cái suy nghĩ cứ bùng lên trong đầu mình, sự phản kháng và mong muốn từ bỏ, mình không muốn thế này nữa, không muốn theo cái kế hoạch đó nữa. Thời gian chẳng còn ý nghĩa gì nữa, mà chỉ có sự đấu tranh và tranh luận với chính mình mà thôi. Mọi chuyện đã bắt đầu rồi và chưa tới thời điểm thích hợp để nó kết thúc nhưng mình đang mong ngón từ ngày, từng giờ và từng giây tới lúc đó, mà cũng có khi mình không thể chờ tới lúc đó được. Nhưng mình sẽ cố hết sức, cho dù cứ mỗi khi trái tim trong lồng ngực mình lại rát bỏng nó đã cháy rát trong mấy ngày qua và đôi khi như thêm thắt vào nỗi đau đó là những cái nhói lên như có một bàn tay sắt nung đỏ bóp chặt lấy nó... Và mình biết điều đó không chỉ xảy ra với một mình mình. Mình có thể cảm nhận được nỗi đau đó ngay khi đang ngồi đây, mình có thể cảm nhận được nó từ người đó. Có những khi, cảm nhận sự cô đơn, nỗi đau đó, mình không thể kìm nổi bản thân, muốn vồ ngay lấy chiếc điện thoại và gọi... Nó thật khủng khiếp!!!
Mình không thể dừng lại được, dù có đau nhưng mình đã bắt đầu nó và đã chịu đựng 3ngày dằn vặt với bản thân, những khi nghiến răng run lên bần bật để kìm hãm mình. Và bây giờ mình không thể làm hỏng mọi chuyện được, sự chịu đựng này phải có giá của nó... Phải tới đúng thời điểm. Dù mình có cảm nhận được, có chắc chắn biết được rằng nỗi đau đó thật lớn, nhưng nếu mình không làm nỗi đau sau này có thể không thể chịu đựng nổi.!!! Có thể mình dã man, không, không phải là có thể, mà đó là sự thật... Mình quá dã man!!! Độc ác!!!...Nhưng mình biết mình đang làm đúng, không phải lúc nào điều đúng cũng nhẹ nhàng, cái giá phải trả là rất lớn. Điều mình đau đớn nhất đó là làm người mình yêu thương nhất đau khổ, nỗi đau mình cảm nhận được khiến mình trở nên điên dại và không thể kiềm chế được!!! Còn đau hơn chính bản thân mình bị đau... Mình quá tàn ác??? Đôi khi thấy mình thật khốn kiếp! Dù cho đó có là lý do gì chăng nữa, tất cả chỉ là nguỵ biện mà thôi, mình thật khốn kiếp!...!!!
Mọi việc đã là sự định từ khá lâu rồi, từ trước ngày sinh nhật của em, trước đó vài tháng thì phải... Anh đã dự định làm như thế này, nhưng rồi anh chưa đủ can đảm để bắt đầu nó và anh không muốn bắt đầu nó trước ngày sinh nhật của em... không thể để em buồn trong ngày trọng đại đó của em được, anh sẹ giết mình mất.! Và anh đã chuẩn bị cho nó, anh bắt đầu gây xích mích với em, hay sét nét và kích động em, đúng như em nói, thời gian gần đây anh rất khác, đúng là như thế, anh rất khác...!!! Không phải là một sự sắp đặt nào hết, tất cả chì là một sự ghen tỵ, nhỏ nhen của anh mà trước đây anh thường giấu nó cho riêng mình để trở thành "1nguời tốt đến kỳ lạ", không phải để qua mặt hay lừa ai cả, chỉ là anh muốn đối xử tốt với mọi người và muốn mọi người yêu quý mình thật nhiều. Thời gian gần đây anh chỉ thả lỏng nó ra mà thôi, ai cũng có mặt xấu của mình mà... Và cái mặt đó của anh làm em khó chịu, ai cũng khó chịu cả thôi, anh biết điều đó chứ. Chỉ đơn giản là sống là chính mình, để mình cảm nhận và phản ứng... Một thời gian dài, anh làm em chán nản và khó chịu, để em biết được bản chát thật của anh, con người thật mà anh luôn muốn cất dấu, nếu em để ý, thì nó chỉ hiện ra với mình em mà thôi. Anh thấy thật khó khăn vì em đã dành cho anh quá nhiều tình cảm, em tha thứ cho anh, nhẫn nhịn anh để duy trì tình cảm giữa chúng ta, điều đó làm anh cảm động rất nhiều. Nhưng điều đó làm anh lo lắng, anh đã là chính mình với em, đó là anh mong muốn em cũng là chính mình với anh...Dường như thế không đủ, mọi việc trở nên khó kiểm soát khi anh không thể tiếp cận được em như anh mong muốn, em vẫn thế vãn giữ riêng một cái gì đó cho mình.!!!
Điều anh mong muốn ở em đó là làm em thực sự nhìn thấy hạnh phúc của mình, không phải chỉ là cái tít "cô bé hạnh phúc", anh không hề suy đoán về điều em nghĩ và cảm nhận, anh chỉ nói điều mình nghĩ mà thôi, những khi thấy em buồn, khi những niềm vui và hạnh phúc nhỏ nhặt đi qua, lại thấy em buồn, có lẽ em chưa cảm nhận được là có anh, có nhóm Việt,... đang luôn ở bên để chăm chút và mong muốn kéo dài thật dài cái thời gian hạnh phúc của em ra, dài mãi... Như trong câu chuyện "Giỏ hoa tháng năm" đó, không phải khi bạn không ở bên mình là bạn quên nghĩ tới mình, mãi mãi luôn luôn, không thiếu một giây nào đâu. Cho dù cuộc sông luôn có khó khăn, quả thật là cuộc sống quá nhiều điều phiền muộn vì những tiếng thở dài"hazzzzzzzz.....!!!", những nỗi lo lắng cho tương lai, mình sẽ làm gì, sẽ sống như thế nào???.... Làm con người ta cảm thấy thật nặng nề, nhưng nếu có thể nói với bạn bè, chỉ cần nói ra thôi, không cần có câu trả lời như từ một nhà hiền triết, mà chỉ cần chia sẻ được với bạn của mình thì cũng đã giải toả được rất nhiều rồi... Anh thấy sợ những tiếng thở dài của em, những cái chặt lưỡi chán nản khi anh đang ngồi bên em, thực sự anh là người có thể đổ hết tâm sự của mình ra với bạn, có những điều anh rất muốn nói với em, nhưng những tiếng thở dài đó khiến anh thấy e ngại, rằng mình sẽ làm em thấy nặng nề hơn nữa...
Và anh nghĩ, để em hiểu rõ giá trị của tình bạn giữa chúng ta, thì cần phải để em thấy khi không có tình bạn đó mọi thứ sẽ khác thế nào!
Anh quyết định sẽ để em nhận thấy, vài ngày suy nghĩ xem có làm hay không, rồi vài tháng anh chưa thể nghĩ xem có làm hay không... Rồi tới ngày hôm đó, 3ngày trước đây, vào buổi sáng, anh bắt được 1con nhện, anh cho lên status "New friend...", định chờ em online chờ em thắc mắc bạn mới của anh là ai?, để khoe với em về con nhện đó... Nhưng mọi chuyện lại đi theo một chiều hướng khác... Và anh đã quyết định, ngay lúc đó, nên có thời gian để em hiểu.!!!
Anh biết mấy ngày này em sẽ rất buồn và đau đớn, hãy tin anh, anh cũng phải chịu đựng như thê, hơn thế... Rồi chuyện này sẽ kết thúc và em sẽ hiểu tất cả!!!
Mãi mãi là bạn!!!
In my bed

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2008

Tôm phát ra âm thanh to hơn tiếng súng

Một trong hai con tôm tích sa lưới ngoài khơi nước Anh (Ảnh: Dailymail).

"Tôm tích" khiến con mồi run sợ mỗi khi búng bởi âm thanh mà nó tạo ra không hề bình thường - nghe như một tiếng nổ đinh tai nhức óc. Loài tôm này thường sống tại các nước cận nhiệt đới.

Mặc dù chỉ dài 2cm nhưng tôm tích có thể phát ra âm thanh lớn đáng kinh ngạc, lên đến 218 decibel - hơn cả tiếng súng nổ.

Những con cua và các loại cá nhỏ mỗi khi nghe âm thanh “sấm rền” này đều choáng váng, nhờ vậy mà tôm có thể "hạ gục nhanh tiêu diệt gọn" con mồi xấu số.

Tôm tích có nguồn gốc từ những vùng biển nóng của Địa Trung Hải. Cho tới nay người ta mới chỉ bắt được một vài con ở ngoài khơi của Anh.

Vào tuần trước, một ngư dân tên là Tim Bailey, 56 tuổi, đã bắt được 2 con tôm rất hiếm này gần đảo Helford River.

Ngay lập tức, chúng được đem tới bảo tàng Blue Reef tại thị trấn Newquay. Tại đây các nhân viên buộc phải tách 2 con tôm ra để ngăn chặn âm thanh “chát chúa” mà chúng phát ra.
Các chuyên gia cho rằng, 2 con tôm này có thể đã trôi dạt tới Anh dưới dạng ấu trùng nhờ một con tàu nào đó. Hiện có khoảng 600 loài tôm tích trên thế giới. Chúng sống trong hang và thường ăn các loài cua, cá nhỏ.
Ben Marshall, một nhà khoa học tại Blue Reef, cho hay tôm tích là loài gây tiếng ồn nhất trong số các loài động vật biển. Tiếng động của nó có thể so sánh với âm thanh của một con cá nhà táng. Tuy chỉ kéo dài một vài giây nhưng âm thanh đó cũng đủ khiến con mồi “điếc nặng”.


Thứ Ba, 18 tháng 11, 2008

Sao không thể viết???

Không có một luồng suy nghĩ nào theo guồng cả, chỉ có những chuỗi vụn vặt chắp nối, đôi khi muốn viết ra điều gì đó, mình biết là mình có điều gì đó muốn nói, hay viết ra. Nhưng sao mọi thứ cứ vụn vặt thế nhỉ?
Chắc là do ngủ nhiều quá đây mà, mụ mị hết cả... À, một điều đáng lo ngại là gần đây mình ăn chẳng thấy ngon gì cả, ngay cả những món mình thích trước đây, bây giờ nghĩ tới cũng thấy bình thường, ăn gì cũng như nhau, ăn cho no chứ chẳng thấy cảm giác gì cả, không thích, không thèm... Thật buồn cười!
Mấy hôm nay rồi trong túi không còn lấy một đồng, chẳng biết thế nào, chẳng làm được gì, đang cần mua lọ cồn về làm thuốc mà hết tiền, chẳng có tiền photo bài tập, chẳng có tiền uống cốc trà đá... Cũng có lúc nghĩ thấy uất ức vì cứ phải xin bố mẹ từng đồng, rồi thấy bị coi thường. Không có tiền đúng là nhục thật.!!! Nhưng tiền là của người ta, cho hay không là quyền người ta, mình chẳng thể trách được, có trách thì chỉ có thể tự trách mình không tự làm ra tiền mà tiêu. Mấy hôm nay chán thật!!!
Mà quả thật mình không hiểu lắm, mọi quấn sách mình đọc đều có nói tới"lắng nghe con tim chỉ đường", mà hình như tim mình không biết đường hay sao ấy, có khi muốn lắng nghe mà chẳng thấy gì, hay mình chửa biết cách nhỉ? Cũng chẳng biết nữa, nhưng mình nghĩ mình chưa biết cách lắng nghe bản thân mình...

Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2008

Một bài học!

Cuốn chuyện Ping- thoát khỏi ao tù, thoạt nghe giống như một câu chuyện cổ tích hay một câu chuyện cho trẻ em, cái tên quá đơn giản, cũng có thế đó là một câu chuyện ngụ ngôn, một câu chuyện đem lại những bài học bổ ích, lí thú!
Mới nghe chương 1thôi, đã chợt nhận thấy, có một cái gì đó của con ếch trong đầu mình, một phần nào đó là điểm yếu và cũng là điều tạo nên sức mịnh tư duy của mình, của con ếch PING. thật buồn cười nhé, có lẽ mình không phải đặc biệt, mình nhờ trong phim gia đình siêu nhân, bà mẹ an ủi đứa con:"Ai cũng là người đặc biệt mà"...."Đó là cách nói khác của 'tất cả đều bình thường'... "... Tại sao mình luôn thấy bản thân ở đâu đó trong những cuốn sách?
Trước đây có khi mình nghĩ, có thể mình sống theo những cuốn sách đó khi đọc nó chăng?
Rồi có khi nghĩ, hay mình là người đa nhân cách, cái gì cũng có và không có gì là cố định?
những câu hỏi kiểu đó chẳng bao giờ có câu trả lời, chẳng ai trả lời được,... Cũng có thể! Mà cũng có thể câu trả lời đơn giản là:
"Giống tát cả những người khác"
Đơn giản chỉ là một người bình thường mà thôi. Đó là một trong những loại tâm lý đưon giản, mà ai cũng có, mỗi người một chut, không ai giống ai mà cũng không có ai hoàn toàn khác ai cả, "tất cả đầu đặc biệt"!!! Thậtj thú vị!
Còn một vài điều thú vị trong quấn sách đó nữa, rồi mình sẽ lịnh hội được.

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2008

So Wonderful...!!!


Thật tuyệt khi là chính mình...!!! Làm những gì mình thích sống đúng là mình. Chiều hôm nay, mình đã không suy nghĩ quá nhiều, không tính toán quá nhiều, cứ làm điều mình muốn và đúng là một sự lựa chọn thông minh... Thật tuyệt!!!

Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2008

Những bệnh tật phát sinh từ... ý nghĩ


Mắc bệnh chỉ vì nghĩ quẩn

Sau khi chứng kiến cái chết của một đồng nghiệp già ngay tại phòng làm việc do nhồi máu cơ tim, chàng trai trẻ bắt đầu lo sợ: "Có thể một lúc nào đó, mình cũng sẽ bị nhồi máu cơ tim và chết". Vì vậy, anh ta luôn mang theo bên mình các thứ thuốc dự phòng cần thiết. Chỉ cần cảm thấy ở vùng ngực có một chút biểu hiện hơi khác thường là anh vội tới ngay bệnh viện, làm đủ các thứ xét nghiệm. Ban đầu các thầy thuốc không phát hiện thấy gì khác thường nhưng anh ta vẫn quả quyết rằng tính mạng mình đang bị đe dọa. Và thế là những triệu chứng "tưởng tượng" dần dần đã hiện diện thực sự.

Đến lần khám thứ 9 thì anh được bác sĩ chẩn đoán là "có dấu hiệu rối loạn thần kinh chức năng tim" và cảnh báo có thể xuất hiện những cơn đau thắt ngực. Nhưng một chuyên gia tim mạch giàu kinh nghiệm lại quả quyết rằng, anh cần phải đến chuyên khoa tâm thần. Thật lạ, chỉ sau vài lần được điều trị bằng liệu pháp tâm lý, các triệu chứng về bệnh tim mạch của anh ta đã "không cánh mà bay".

Câu chuyện trên được ghi vào y văn thế giới từ những năm 1960, khi thuật ngữ "Nocebo" ra đời, để mô tả tác hại đối với sức khỏe và bệnh tật của những ý nghĩ bi quan, tiêu cực - trái ngược với thuật ngữ "Placebo" - mô tả hiệu quả tích cực của những suy nghĩ lạc quan và sự tin tưởng vào một điều gì đó cho dù điều đó không có tác dụng đặc hiệu gì.

Rất nhiều nghiên cứu, thử nghiệm đã được tiến hành sau đó để chứng thực rằng những suy nghĩ tiêu cực có thể gây những phản ứng bệnh tật cho cơ thể. Một thử nghiệm kinh điển là: cho một nhóm người dùng nước đường và bảo đây là chất gây nôn. Kết quả 80% số người tham gia đã bị nôn mửa. Không phải nước đường mà chính sự lo sợ, cho rằng mình thể nào cũng nôn, đã dẫn đến tình trạng này.

Cho đến nay, giới khoa học đã kết luận rằng: tất cả những chứng bệnh tâm thể (tinh thần và thể xác), theo số liệu thống kê chiếm tới trên 50% tổng số bệnh tật, đều phát sinh dưới tác động của các loại tình cảm tiêu cực, đặc biệt là sự sợ hãi. Chính nỗi sợ hãi bị mắc bệnh tật, một khi đã chiếm giữ vai trò chủ đạo, trở thành nỗi ám ảnh bao trùm lên toàn bộ tâm lý con người và tạo ra trạng thái "ám thị bệnh tật" đã khiến cho con người ta mắc bệnh!

Nghĩ làm sao, bệnh “chiêm bao” như vậy

Ngay từ cuối thế kỷ 18 đầu thế kỷ 19, bác sĩ người Đức Gufeland đã cho rằng: Mỗi bộ phận trên cơ thể đều bị ảnh hưởng bởi những ý nghĩ, xúc cảm từ chính bản thân mỗi người. Tuy chưa xác định được cụ thể cơ chế gây bệnh của những ý nghĩ tiêu cực nhưng ở thời điểm đó ông đã nhận ra: trong số những tác nhân gây nên lão suy và làm giảm tuổi thọ thì trạng thái chán nản, u buồn, sợ hãi, đố kỵ có tác động cực mạnh và nguy hại nhất.

Giờ đây, sau nhiều quan sát thử nghiệm, các nhà khoa học đã có thể rút ra sự tương quan giữa các loại bệnh tật và trạng thái tâm lý, chẳng hạn:

- Những người hay có ý nghĩ "sống độc thân thích hơn", không tin vào tình yêu, hoặc không cho phép mình yêu người khác có khả năng mắc các bệnh về tim mạch rất cao.

- Bệnh viêm khớp thường tấn công những người luôn có quan điểm phủ nhận là: "không thể như vậy được" và hay kết tội người khác rằng họ đang bóc lột mình;

- Bệnh huyết áp cao thường xuất hiện ở những người quá tự tin vào khả năng của mình và luôn cho rằng "Việc này ta làm ngon!";

- Người hay có ý nghĩ chán nản, thất vọng về những thất bại trong cuộc sống và theo chủ nghĩa phê phán thường hay mắc các bệnh về thận;

- Bệnh hen suyễn và các vấn đề về phổi thường xuất hiện ở những người không biết cách sống tự lập;

- Các bệnh về dạ dày xuất hiện do hậu quả của những xúc động mạnh trong quá khứ. Dạ dày cũng rất nhạy cảm với sự sợ hãi, ghen tị, đấu tranh và căm ghét. Việc kìm nén tình cảm, cố gắng quên chúng là nguyên nhân của chứng rối loạn dạ dày;

- Sự thù địch là nguyên nhân của chứng đau rát thực quản;

- Sự giận dữ, bực tức, hằn học là nguyên nhân của các bệnh truyền nhiễm (nhiễm trùng);

- Không thể tự quyết định, sợ phải đưa ra quyết định cuối cùng, sợ đương đầu với những khó khăn trong cuộc sống là nguyên nhân của những bệnh về răng miệng;

- Mất ngủ là do những ý nghĩ muốn trốn chạy khỏi cuộc sống, không muốn nhìn thấy những mặt tiêu cực của cuộc sống.

- Chứng táo bón thường xuất hiện ở những người có tình cảm quá lớn và những xúc động mạnh...

Sức "tàn phá" của ý nghĩ

Không những có thể gây nên bệnh tật, những ý nghĩ tiêu cực còn có đủ sức giết chết cả một người hoàn toàn khỏe mạnh. Y văn thế giới đã ghi lại câu chuyện tại một nhà tù ở Mỹ, người ta chuẩn bị đưa một phạm nhân ra hành hình trên ghế điện. Phạm nhân này hiểu rằng trong khoảnh khắc bật công tắc cho dòng điện cao thế nối vào ghế điện, chiếc bóng điện trên trần nhà sẽ bị tắt đi giây lát; khi phạm nhân này vừa ngồi vào ghế và dòng điện vẫn chưa được nối thì bóng đèn trong phòng bỗng phụt tắt do trục trặc kỹ thuật. Thế là phạm nhân đã chết ngay trên chiếc ghế chưa có điện. Anh ta đã không bị chết do dòng điện cao thế mà chính nỗi sợ hãi về một cái chết không sao tránh khỏi đã giết chết anh ta!

Theo giả thuyết của các nhà khoa học thì trong cơ thể sống, ngoài các gen vật chất bình thường mang những thông tin di truyền mà chúng ta nhìn thấy được trong kính hiển vi, còn có một loại "siêu gen toàn ảnh" (Hologram-Supergen) trong đó không những chứa đựng các vật chất di truyền mà còn "ghi nhớ" cả cấu trúc không gian và thời gian của toàn bộ cơ thể sống. Chính những siêu gen đó kiến tạo nên các cấu trúc năng lượng của tế bào, các mô, các tổ chức và toàn bộ cơ thể. Nó cũng "cài đặt sẵn" cả chương trình nhằm đảm nhiệm việc khôi phục sức khỏe và chương trình rút ngắn sự sống khi cần thiết.

Một khi cơ thể đứng trước các nguy cơ gây bệnh hoặc mắc bệnh, vỏ não sẽ nhận được những tín hiệu báo động và toàn bộ các vùng trong cơ thể sẽ được khởi động: chương trình "khôi phục sức khỏe" bắt đầu hoạt động và cơ thể sẽ được đưa trở lại trạng thái bình thường. Nhưng những ý nghĩ bi quan, sự sợ hãi bệnh tật, chết chóc lại đưa vào vỏ não những thông tin giả tạo, gây nên những sai lệch trong cấu trúc không gian - thời gian của siêu gen, khiến cho khả năng tự khôi phúc sức khỏe bị triệu tiêu, từ đó khiến cho bệnh tật nảy sinh. Chẳng những thế, nỗi khiếp sợ trước cái chết không thể tránh khỏi còn có thể "bật công tắc" khiến chương trình "rút ngắn sự sống" đi vào hoạt động. Và cái chết sẽ đến rất sớm với những người luôn luôn bị ám ảnh bởi những ý nghĩ tiêu cực, sợ hãi, chán nản, tuyệt vọng...

Chính bởi vậy mà các bác sĩ luôn khuyên bệnh nhân phải có lòng tin là bệnh sẽ khỏi. Điều này có tác dụng củng cố chương trình "khôi phục sức khỏe" đã được cài đặt sẵn ở trong siêu gen, như vậy bệnh nhân sẽ vượt qua bệnh tật một cách dễ dàng hơn!

Theo Hoàng Hà

Sức khỏe & Đời sống/Healthnew