Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2008

........has signed out. (10/4/2008 12:23 AM)

Rồi một biểu tượng cửa sổ nho nhỏ hiện lên góc phải màn hình, thông báo bên kia đã out và mình lại quay lại với cái việc mà mình đã làm mấy ngày hôm nay rồi, một nửa đi tìm một vài câu hỏi ngộ ngộ, một nửa đi viết mấy dòng này. Một việc nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng khá phức tạp, việc gỡ một búi dây bị buộc lại thắt nút hay đan vào nhau, những nút thắt có từ rất lâu rồi, rồi lại thêm những nút mới, từng ngày từng ngày. Và như hôm nay, như hôm qua, hay vài ngày trước, cứ lâu lâu mình lại dành ra mấy ngày để tìm và tháo những cái nút ấy. Nghĩ cũng ngồ ngộ, lâu lâu lại hâm hâm, tự nhiên chẳng buồn làm gì, đi đâu hay gặp ai đó, thích thu mình lại để trầm tư, cứ như tổng kết quý ấy, chắc nhìn có vẻ buồn cười lắm.
Cũng chẳng biết như thế từ khi nào, nhưng mà nó rất thường xuyên, lâu lâu lại hâm dở thế. Nhưng dù gì thế cũng khá tốt, có thời gian nhìn lại mình, tự rút ra kinh nghiệm để sửa chữa, mình cũng thấy hay, sau mấy ngày trầm cảm ấy mình lại học được một cách sống mới. Không biết là có tốt hay không, nhưng mình thấy vui hơn, hạnh phúc hơn trước. Thế là tốt rồi!!!
Lần này mình có vài câu hỏi, không giống các lần trước lắm, à mà đúng rồi, lần nào cũng đều có câu hỏi mới mà vì cái cũ đã được giải quyết rồi mà, chỉ là câu hỏi lần này khá hoang mang, mông lung hay có thể gọi bằng một từ nào đó vì nó quá khó đưa ra đáp án, chẳng biết giả quyết nó như thế nào nữa... Nên lần này thời gian có kéo dài hơn, dài hơn...!!!

"Chẳng biết mình trông có sáng sủa không, mình có phải một người thông minh không nhỉ???" _ Đó là câu hỏi khó khăn, vì thực tế mà nói ai cũng đề cao bản thân nhất, và nhất là một thằng hiếu thắng như mình. Mà ở đâu đó cũng có nói về loại người như mình, những người mà có tài "siêu việt" nhưng thực tế lại luôn là kẻ thất bại ( tất nhiên là mình không chấp nhận nói như thế rồi ). Nhưng phân tích ra nó là như thế, loại rất có tài có tài hơn người là khác, ví dụ như cái người ta học mất cả năm thì người đó học trong 3 tháng, mà còn làm tốt hơn nhiều cơ, cái thầy giáo giảng mãi mất một tuần thì người đó đã biết cái thày định tuần sau sẽ dạy... Siêu việt! Đó là sự thật, sự thật 100% đã được kiểm chứng. Ờ! Nhưng cái khúc khuỷ ở đây là tại sao lại thât bại, đơn giản thôi, những người như thế sẽ kiêu ngạo, họ biết họ làm được nên họ không luyện tập, chẳng cần học kỹ để rồi hổng kiến thức hay không điêu luyện... Nên sẽ không làm được gì ra hồn cả. Đó là lý do thất bại!!! Và cũng là lý do tại sao mình không trả lời được, không thể gọi như thế là ngu được vì chẳng ai dám nhận tài hơn cả. Nhưng xét théo kết quả thì là kém người ta..??? Chẹc!

"Làm thế nào để có thể thuyết phục được người khác???" _ Câu hỏi này rộng hơn nhiều, thực tế mà nói, mình rất thích thú tìm tòi học hỏi ( đơn cử là mình đã xem hết các chương trình khoa học trên tv và hầu như toàn lên mạng tìm hiểu về khoa học...) => Mình có một vốn kiến thức kha khá, nhiều điều mình biết nhiều hơn mọi người. Và điều khó khăn là làm thế nào để truyền đạt cho người khác hiểu và tin ( tin cái họ ko biết ).Mình đã thử nhiều rồi, có nhiều điều rất buồn cười là một câu nói mà mình đã nghe rất nhiều lần, nghe đến nỗi mình chắc chắn người ta sẽ nói câu đó và thật buồn cười.:"Ừ! Nó từng nói thế, thế mà không biết"... Hay những câu đại loại thế. Vì sao ư, vì khi mình nói mới chỉ là "phỏng đoán" ai dám tin chứ và phải kiểm nghiệm mới biết được, nên khi sảy ra rồi người ta mới "à". Có 2 lý do, thứ nhất; Bố ai dám tin cơ chứ ( mặc dù lần trước nó nói đúng ), thì cũng chẳng ai có thể tin nó lại biết nhiều đến thế, nó biết cái kia rồi cái này bịa ra thì sao, chờ đã. Thứ hai; Là mình không biết cách thuyết phục người khác, cái này mới là vấn đề lớn, bởi vì nếu có khả năng này thì dù có nghi ngờ cũng sẽ phải theo. Chà! Có khi mình đã nghĩ, ah àm ngay sáng nay thôi mình vừa nghĩ tới một con đường mới; có lẽ mình nên im lặng, dù sao nói cũng không được thì mặc kệ vậy. rồi lại nghĩ hay cứ nói thôi biết gì thì cứ nói, nhưng họ nghe hay không thì tuỳ, mà nếu không có sảy ra chuyện gì cũng đỡ áy náy...Ờ! Mà không được, nói là đỡ áy náy cũng không đúng vì mình có cái tính hâm hâm, đã quan tâm mà không được thì thấy khổ lắm, khà khà có hơi hâm thật.! Nên phải học cách thuyết phục người khác vậy. Chà!!!

Cứ loanh quanh với mấy câu hỏi này mà mãi chưa tìm được câu trả lời, rồi lại đần ra suy nghĩ, người không biết lại bảo đang thật tình, sầu đời.
Mình gọi đó là tập trung suy nghĩ.
Đã chừng ngót 1tuần rồi, có lẽ sẽ phải lâu hơn nữa, mà không biết giải quyết nổi không, nếu không thì chít. Mình mà nghĩ không thông thì mình không thể thoát ra được (cố tật ), rồi lại cứ loanh quanh trong cái đầu mình mà quên mất thế giới bên ngoài. Nhưng dù sao cũng phải nghĩ cho ra mới được. Một ngày, hai ngày,... hay bao lâu nữa cũng phải nghĩ cho xong.!!!

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2008

Một ngày làm cho mình bận rộn...


Ngày hôm nay thật thoải mái, chảng suy nghĩ gì, cứ ai bảo gì thì làm, chạy loanh quanh làm chân sai vặt... Khá thú vị!!! Cũng lâu rồi mình không tham gia vào những buổi việc gia đình thế này, từ khi đi học xa nhà, những công việc trong nhà trong họ, không còn thường xuyên nữa. Cái không khí tất bật lo toan, hồ hởi và xen chút mệt mỏi của mọi người,... không khí gia đình! Mình chẳng cần suy nghĩ gì, cứ thấy có việc là làm, ai bảo làm gì thì làm, cứ để đầu óc tự do thế, thấy thật thoải mái và nhẹ nhõm... Hoá ra thế cũng là một cách giảm streess, cũng là một cách mới để tận hưởng cuộc sống.

Rừng Na-Uy


Một bài học về sự chân thành

Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2008

BEO

Beo đã tới, vẫn bộ đồ đen mà hắn thích, không kính đen bí hiểm, chỉ một chiêc sơ mi đen, quần đen và đôi giày đen...Cả đôi mắt, đen sâu thẳm của hắn. Hắn có vẻ chần chừ khi bước vào cửa, một đêm mất ngủ và linh cảm của hắn báo với hắn rằng hôm nay không phải một ngày đẹp, mà linh cảm chưa lừa hắn bao giờ. Nhưng hắn vẫn tới đây, vì cuộc hẹn đã định sẵn và vì mọi việc đã được lên kế hoach, hắn là người rất nguyên tắc, nguyên tắc tới mức khô khan, tới kỳ lạ; cuộc sống của hắn đơn thuần chỉ là 2phần, 1phần dành để thực hiện các kế hoạch mà hắn đã định sẵn, một phần là lên kế hoạch tiếp theo. Hắn đúng giờ như một cái máy, mọi thứ đều chuẩn xác, từng chi tiết...
Vào trong quán, hắn làm việc mà hắn thường làm, mà những kẻ như hắn thường làm như một thói quen, bắt buộc. Quan sát, hầu hết mọi người đều bình thường, cái khúc mắc là trong quán bar thì người nào trông bât thường thì mới bình thương; có một và người trông rất bình thường ngồi ở trong góc, một sự bất an, bên quầy bar một cô gái rất ấn tượng, mái tóc xoăn màu hạt dẻ và một bộ cánh đỏ chót như một trái cà chua chín mọng,..., đó là người hắn tới gặp hôm nay. Đúng mẫu người hắn thích, từ màu tóc, màu váy và dáng người.
- Cho tôi một cái gì đó màu đỏ, thật mạnh nhé...!
Cô nàng bồi bàn xinh đẹp cười đáp lại nụ cười trên môi hắn với một vẻ gì đó khó diễn tả. Hắn luôn tự tin về vẻ bề ngoài của mình, cho dù chẳng mấy khi được chiêm ngưỡng nó trước gương, chỉ liếc qua mỗi sáng khi mới ngủ dậy, cũng chẳng cần dùng tới lược hắn cũng đủ biết mình có mái tóc bồng bềnh có lẽ là rất quyến rũ; và cho dù là chỉn chu hay bù xù, mỗi cái đều có ma lực riêng đủ để hắn luôn tự tin khi mỉm cười.
- Cô có muốn một ly như thế, màu đen không thưa cô?!
- Tôi thích loại này.
Chà cô gái này có một nụ cười tuyệt vời vơi đôi môi mọng đỏ, có vẻ như hắn đã bị nắm thóp trong cuộc chơi chinh phục này. Có lẽ không chỉ hắn, mà nụ cười của cô gái cà chua kia có thể khiến hàng trăm tên, có khi hàng nghìn tên xin nhảy múa trong đống lửa để làm cô ta cười. Trong đầu hắn vòng quanh một chữ "đẹp!!!"...

- Anh không giống lắm với những gì tôi nghĩ, nhất là với cách nhìn khiếm nhã đó.
Cô ta cạnh khoé hắn mà vẫn mỉm cười, như thể hai người bạn thân đang kể với nhau những kỉ niệm thú vị thời con nít vậy. Vì nụ cười đó, mọi lời nói được tha thứ! Hắn cũng thử cười "trả đũa", nhưng có vẻ không ăn thua, lần đâu tiên hắn thấy, hơi ngố ngố ( có lẽ nên tránh nói từ ngu ngu ); Thất bại thứ nhất, một ngày không đẹp.

- Có vẻ cô đang nghiên cứu về tôi rất kĩ nhỉ?
Từ kiểu tóc, màu sắc và mẫu người tôi thích?
Lại một nụ cười, có lẽ cô ta biết mỗi nụ cười của cô ta lại làm hắn ngu đi một ít, cầm ly rưọu màu đỏ chót lên nhắp một chút bằng đôi môi đỏ mọng...!!!
- Theo tâm lý tội phạm, những kẻ như anh thường thích màu đỏ và đen và tôi không chắc thầy của tôi có tỉnh táo không nữa, trông anh rất thú vị, giống một tên ngốc bóng bẩy cứ nghĩ là mình đẹp "zai" nhất trần đời thì phải.

Với một nụi cười, mọi lời nói được tha thứ!
- Ồ! Tôi không tốt như lời thầy của cô nói đâu, đừng tin ông già lẩm cầm ấy.

- Của ông đây thưa ông!
- Cảm ơn cô!
Thử nghiệm cho thấy hắn vẫn còn có khả năng chinh phục siêu phàm, khi cô gái pha rượu có vẻ lúng túng. Một chút tỉnh táo khi không nhìn quả cà chua chín mọng kia, hắn thấy những gã "quá bình thường" có hành động gì đó bất bình thương; Có lẽ là nháy mắt với nhau thì phải? Như một phản xạ tự nhiên, mọi cơ quan giác quan của hắn hoạt động cao hơn lúc bình thường.
- Ông ấy muốn tôi đi theo anh và sau đó tôi sẽ được tốt nghiệp.

Hắn biết điều đó, đây không phải lần đầu hắn nhận học sinh của "ông già lẩm cẩm" đó, là lần thứ 3 nhưng là lần đầu tiên tuyệt vời thế này. Cái ông già đó cứ có một học sinh nào làm ông ta ưng ý là ông ta lập tức chuyển ngay tới cho hắn, người bạn tâm giao. Mặc dù nhận lời, nhưng hắn chẳng thú vị gì lắm, hắn thích một mình, mà cũng có thể công việc của hắn chỉ có thể đơn độc, như thế sẽ không vướng víu và không bao giờ sai sót, không bao giờ lêch kế hoạch. Nhưng lần này thì khác, có vẻ thú vị đây, có vẻ ông già này đã bớt "lẩm cẩm" rồi đấy.

- Cô là sinh viên nữ đầu tiên ông ấy cho là suất sắc và điều đó làm tôi tò mò. Có lẽ cô cũng khá tò mò về tôi? Những người bạn của cô tới để "kiểm tra" à?
Một nụ cười tươi hơn trên đôi môi đỏ mọng!!!

- Tôi cần biết "ông già lẩm cẩm" có lẩm cẩm thật không.ha ha ha ha...!!!

Một tràng cười giòn tan, như tiếng hát của những nàng tiên cá trong thần thoại Bảy đại Dương làm mê đắm lòng những chàng thuỷ thủ kiên định nhất của biển cả cũng phải quỳ gối.
Là ám hiệu... Những gã "quá bình thường" bật lên khỏi ghế, nhanh hơn cái vẻ ngoài khệ nệ thản nhiên lúc trước,...
Cả sáu tên đứng khựng tại chỗ, vẻ măt cho thấy bọn chúng đang hoảng sợ cực độ, tiếng cười cũng ngắt... Đôi mắt nâu to tròn xinh đẹp cũng lộ vẻ hoang mang và điểm một chút sợ hai, thật quyến rũ! Hắn mỉm cười, đôi mắt của hắn xâu thẳm như màn đêm... Chết chóc...!!!
.... Trên chán một gã " quá bình thường", một giọt màu đỏ lành lạnh giữa hai hàng lông mày từ từ chảy xuống. Rượu...!!! Và những gã còn lại cũng như thế....
Ly rượu của hắn hơi sóng sánh.....

.............................

Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2008

! lần bị rắng cắn, cả đời sợ dây thừng ha ha ha...!!!!

Aizzzzzzzzzzz...!!!
Chuyện đời thật buồn cười, có kẻ cả đời chẳng sợ gì nhưng chắc chắn vẫn sợ một cái gì đó, ai cũng có điểm yếu, chẳng ai là không sợ gì hết. Ờ! mà cũng có khi chưa gặp phải thứ để mà sợ, gặp rồi mới biết mình sợ gì... Ha ha ha ha...!!!

Thứ Năm, 25 tháng 9, 2008


Một đêm ngủ như chết, thiếp đi, mơ màng, những giấc mơ không giống như mọi khi, hoang mang hoảng loạn... Mãi tới gần 10giờ mới dậy được, mệt như một đêm bị tra tấn vậy, đau nhừ người, đầu thì ong ong,... nói chung là mệt và mỏi. Chà lâu lắm mói ngủ mơ linh tinh thế này, mà cũng lâu rồi không mơ những giấc mơ nhue trước nữa, hay cái thằng mình trong mơ oánh nhau nhiều quá die rồi??? :)) Cũng chẳng biết, có thể chỉ là mơ, như những giấc mơ khác đến rồi đi cuối cùng thì vẫn phải tỉnh dù mệt mỏi hay âm ỷ vui, nhưng cũng chỉ là ảo mộng. Thực tế vẫn là thực tế! Mà đêm qua lại mơ về vụ 28 tháng 09, lạ thật hôm trước mơi mơ về vụ đó, cứ nghĩ là thật, tự nhiên có người bảo mình là phải cảnh báo với mọi người ngày hôm đó sẽ có lũ lớn hay sóng thần gì đó. Cứ nửa tin nửa ngờ, vì dù sao, không phải chác chắn lắm nhưng mọi lần linh cảm của mình rất chíng xác, như kiểu giác quan thứ6 ấy. Thế là thủ nghiệm một chút, oánh con lô 28 nếu về thì sẽ tin nếu không về thì thui ( một công đôi việc ). Trượt...!!! Thế là bỏ qua luôn không tin nữa chỉ là mơ thôi mà... Thế mà tối hôm qua lại mơ về ngày hôm đó; Một tai hoạ sắp ập đến, mọi người sợ hãi chạy loạn lên, tắc đường, ai cũng muốn tìm một cái nhà thật cao để trú, nhưng mà cứ chen chúc nhau mà chẳng ai chạy đi đâu được, thật đáng sợ, vì thảm hoạ này tới quá nhanh không được báo trước... Mình thấy mình đang ở một nơi thạt cao, cứ ra lệnh cho từng tốp người di chuyển tới đâu tới đâu để trú... Nhưng có vẻ không còn kịp nưa...!!! Hiiiiiiiiii...!!! Chẳng biết thề nào mà lền, chỉ biết sáng dậy đau nhừ người như vừa vật lộn thật ấy. Mong rằng chẳng có chuyện gì, chỉ là mơ thôi... 11:07 AM Trời tạnh mưa rồi, nắng lên nữa chứ, hết áp thấp rồi thì phải, tưởng trận bão này to lắm chứ( cấp 15 cơ mà ), thế mà cũng chỉ mưa được một tý. Nhưng cũng mát phết.!!!

Thứ Tư, 24 tháng 9, 2008

Lơ đễnh

Đi hay không nhỉ??? Hơn 3giờ rùi mà trời mưa mưa, chặc! Hê, thử đi bộ xem sao hôm nay mưa thế này, đằng nào cũng không có áo mưa, không đi xe đạp được, chỉ có ô...Đi bộ thui. Lâu lâu mới tản bộ thế này, nhưng mà bắn quá :D hôm nay có bão mà, trời mưa từ trưa tới giờ, đường Hà Nội bẩn kinh khủng, như đường làng ấy. ĐAng đi được một đoạn thì có tin nhắn rủ sang"... khoai tây chiên" Mama mia! Thế thì còn gì bằng, động lực khắp người, chạy thật nhanh nào. cơ mà bẩn quá, ...kệ!
Mấy ngày hôm nay, mình cảm giác đầu óc không được bình thường cho lắm, chẳng thể tập trung vào việc gì mà lại hay mơ mơ hồ hồ. Còn hay buồn ngủ nữa chứ, lúc nào cũng có thể nằm lăn ra và ngủ được, không xác định đích xác được là đang làm gì và nghĩ gì, chẳng muốn gì luôn. Lạ thật, phải nói là thấy mình ngu ngu sao ấy??? Hay là hâm hâm??? Cũng chẳng biết, chỉ biết là không hoàn toàn làm chủ được bản thân. Lắm lúc tự nhiên cười cười, rồi tự nhiên buồn buồn, ngu ngu... Mọi thứ như chậm lại, thật chậm, nhẹ nhàng như ru ngủ, cái cảm giác không còn mong muốn gì thật buồn, cứ cảm thấy buồn buồn mà không hiểu tại sao. Có lẽ vì không có ham muốn gì nên cũng chẳng có gì làm vui. Sao lại thế nhỉ, sao lại nhue kẻ ốm lâu ngày đang chờ chết nhỉ???...!!!
Ngay bây giờ đây, khi ngồi viết những dòng này, cũng chẳng hề muốn viết, chỉ cảm thấy chẳng có gì làm ngời viết nó ra. Cứ viết và câu lại ngồi thừ ra, chẳng biết là do không biết viết gì tiếp hay không buồn viết tiếp... Đi ngủ ah? Suốt ngày ngủ, chẳng có gì hay hơn... Cứ thấy mình đần đần làm sao ấy, chẳng suy nghĩ nổi cái gì nữa...
Chẳng hiểu như thế này từ lúc nào? Mà làm thế nào để thoát ra đây...???