Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2008

Lý Bạch

Lý Bạch, phong lưu thanh thoát, tiên thần trong thơ

Lý Bạch (701-762), tự Thái Bạch, hiệu Thanh Liên cư sĩ. Hồi nhỏ theo cha dọn đến ở làng Thanh Liên -Xương Long -Cẩm Châu nay là huyện Giang Dầu tỉnh Tứ Xuyên.

Cả cuộc đời Lý Bạch phần lớn là đi chu du thiên hạ. Thiên Bảo Nguyên niên, tức năm 742, Lý Bạch được mời đến Tràng an nhậm chức Phụng Hàn Lâm. Phong cách thơ văn của Lý Bạch nổi tiếng thời đó, rất được vua Huyền Tông tán thưởng. Về sau, do có sự bất đồng với tầng lớp quyền quý lúc bấy giờ, cho nên Lý Bạch chỉ ở Kinh thành có ba năm, rồi bỏ chức quan ra đi. Năm thứ hai sau khi xảy ra sự kiện An sử chi loạn, ông căm phẫn thời thế loạn lạc gian nan, từng tham gia Mục Phủ của Vĩnh Vương Lý Lân. Điều không may là, Vĩnh Vương và Túc Tông xảy ra cuộc đấu tranh tranh giành ngôi vua, sau khi quân của Vĩnh Vương bị thất bại, Lý Bạch cũng bị liên lụy, và phải lưu vong đến Dạ Lang, nay thuộc tỉnh Quý Châu, dọc đường được trả lại tự do.

Thơ của Lý Bạch phóng khoáng, tràn đầy trí tưởng tượng nghệ thuật và màu sắc lãng mạn, người đời sau tôn ông là "Thi tiên".

Tài ứng đối với tể tướng

Sau khi lớn lên, Lý Bạch một lòng muốn có sự đóng góp cho đất nước, bèn đi thăm Tể tướng lúc bấy giờ, mong có thể làm được việc gì đó. Trong bức thư viết cho Tể tướng, Lý Bạch ký tên mình là "Hải thượng điếu Ngao khách", có nghĩa là người câu cá ngao trên biển. Tể tướng xem chữ ký, cảm thấy người viết thư xuất ngôn không nhỏ, cho nên rất muốn gặp mặt người trẻ tuổi này, và muốn nhân cơ hội thi thố tài năng của anh ta.

Thế là, khi Lý Bạch đến phủ Tể tướng, chưa chờ Lý Bạch định thần lại, Tể tướng đã hỏi vội luôn: "Tiên sinh câu cá lớn ngoài biển khơi, xin hỏi phải dùng loại giây câu gì?"

Lý Bạch biết rằng đây là một đề thi để thử thách sự phản ứng của mình có linh hoạt hay không đây, thế là Lý Bạch liền cười nói rằng: "Tôi lấy cầu vồng làm giây câu, dùng trăng lưỡi liềm làm lưỡi câu."

Tể tướng lại hỏi: "Thế lấy gì làm mồi câu?"

Lý Bạch suy nghĩ chốc lát, nói: "Lấy những kẻ thất đức trong thiên hạ làm mồi câu".

Tể tướng nghe xong, cảm thấy Lý Bạch quả là một đại trượng phu tài ba có ý chí, liền tiến cử Lý Bạch cho nhà vua.

Tặng thơ cho Uông Luân

Uông Luân là người Kinh châu (nay thuộc Kinh châu tỉnh An Huy) thời nhà Đường, thích kết bạn với những danh sĩ, là con người khảng khái hào phóng, bỏ ra tiền ngàn vạn bạc cũng không hề tiếc tay. Lúc bấy giờ, tiếng tăm của Lý Bạch đã rất nổi trên làng thơ ca, được Uông Luân hết sức ngưỡng mộ, mong có dịp chứng kiến phong thái của vị thi tiên này.

Một hôm, Uông Luân được tin Lý Bạch sẽ đến An Huy du ngoạn, đây là một dịp may hiếm có, Uông Luân quyết định mời Lý Bạch đến nhà mình. Ông biết rằng, chỉ cần có rượu ngon, có cảnh đẹp, thì thể nào Lý Bạch cũng sẽ đến. Thế là Uông Luân liền viết luôn bức thư có nội dung sau đây: "Lý tiên sinh có thích du ngoạn cảnh đẹp không nhỉ? Chốn này của chúng tôi có vườn đào thập lý. Lý tiên sinh có thích uống rượu ngon không nhỉ? Chốn này của chúng tôi tửu điếm Vạn gia."

Nhận được bức thư có nội dung như vậy, Lý Bạch hết sức phấn khởi liền đến tận nơi. Vừa thấy Uông Luân, liền tỏ ý muốn đi thăm ngay "vườn đào thập lý" và "tửu điếm Vạn gia". Uông Luân mỉm cười nói rằng: "Hoa đào là tên gọi của đầm nước nhà tôi, mười lý đầm nước không có một cây hoa đào nào cả. Còn Vạn gia là họ của chủ cửa hàng rượu tại nơi này, chứ không phải là hàng vạn tửu gia." Lý Bạch nghe vậy, ban đầu ngỡ ngàng, sau rồi cười ha hả, liền nói: "Bái phục! bái phục!"

Uông Luân giữ Lý Bạch ở lại nhà mình mấy hôm, Lý Bạch sống ở đó rất vui. Xung quanh nhà Uông Luân, núi non bao bọc, trong khuôn viên có đầm ao nhà cửa, thanh tịch yên ả, không khác gì sống trong cảnh tiên. Ở đây, ngày nào Lý Bạch cũng uống rượu thơm, nếm thức ăn vật nhắm ngon lành, thưởng thức thơ ca, cùng bạn bè trò chuyện rôm rả. Đây chính là lối sống mà Lý Bạch cảm thấy thích thú. Do vậy mà Lý Bạch cảm thấy mình quen biết chủ nhà sao mà muộn mằn vậy. Ông từng làm hai bài thơ "Qua Uông Thị Biệt nghiệp", trong thơ, Lý Bạch ca ngợi Uông Luân như thần tiên vậy.

Hôm Lý Bạch tạm biệt ra về , Uông Luân tặng cho Lý Bạch 8 con ngựa, 10 cuộn gấm. Sau khi Uông Luân mở bữa tiệc để tiễn Lý Bạch tại nhà mình, Lý Bạch xuống con thuyền nhỏ đậu bên đầm Hoa đào, khi thuyền định rời bến, bỗng nghe thấy có tiếng hát vọng xuống. Lý Bạch quay đầu nhìn lại. Thấy Uông Luân và dân làng đang vừa múa vừa hát tiễn đưa Lý Bạch. Lý Bạch hết sức xúc động. Ông liền trải giấy mài mực, viết luôn bài thơ "Tặng Uông Luân" nổi tiếng như sau:

Lý Bạch thừa chu tương dục hành,

Hốt văn ngạn thượng đạp thanh ca.

Đào hoa đàm thủy thâm thiên xích,

Bất cập Uông Luân tống ngã tinh.

Theo thơ dịch của Ngô Văn Phú như sau:

Lý Bạch lên thuyền sắp sửa xa

Trên bờ nhịp nhảy rộn lời ca

Đào hoa đầm rộng sâu ngàn thước

Khôn sánh tình Uông tiễn đưa ta

Chính vì bài thơ này ra đời mà tên tuổi của Uông Luân nổi tiếng muôn đời sau, đầm Hoa đào cũng vì thế mà trở thành nơi phong cảnh du lịch nổi tiếng.

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2008

Trời trở lạnh!


Cái lạnh bắt đầu từ đêm hôm qua, sau một trận mưa rào tầm tã, gió lạnh đã về, đã là mùa thu rồi. Đi ra ngoài đường cảm nhận thấy mát hơn mọi ngày, ít gió nhưng mát, mặt trời chỉ hé ra đôi chút vào buổi sáng. Một ngày mát mẻ sau những ngày nóng gắt, con người ta cảm thấy thoải mái hơn gần gũi hơn!
Mình rất thích mùa lạnh, những cảm súc khi lạnh lạnh rất lạ, rất chậm rãi và rõ ràng. Chỉ khi thật lạnh mới cảm giác được sự ấm cúng khi trở về nhà. Mình thích lang thang ra đường, để hứng những cơn gió lạnh, để thấy rét rét, hơi ấm của cơ thể như bay đi hết, xung quanh chỉ còn lạnh cóng. Chẳng hiểu sao mình lại thấy thích thú như thế, rồi cái cảm giác khi trở về nhà, ấm áp hơn, ngồi một chỗ thu mình lại, cảm giác thấy hơi ấm đang lan toả, đang ngấm dần vào cơ thể đang lạnh cóng của mình, cảm giác ấm cúng!!! Không lẽ mình đang đi tìm cảm giác ấm cúng sao??!!??
Cứ lạnh lạnh là thấy thích rồi, đạp xe trên đường gió thổi, những cái cây khô héo vì lạnh, lá rụng gần hết. Tấ cả đều mạng lại điều gì đó thật thú vị, một cảm giác thú vị lạ lạ!
Rồi khi được ấm áp trở lại, ngồi thật ấm trong nhà mà bên ngoài kia gió vẫn thổi, vẫn lạnh cũng thấy hay hay! Mơ hồ nhưng rất thực. Mình thích mùa gió lạnh!
Ngoài trời lại đang mưa, ngày mai có lẽ sẽ lạnh hơn nữa, sẽ khá thí vị đây! Lát nữa bật quạt đắp chăn ngủ ( mình mê vụ này nhất ), phê trên bờ đê lắm!

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2008

Cây mini

Mình đang có mấy chậu cây mini, chủ yếu là tự nghĩ ra rồi tự thiết kế theo hứng, cũng khá thú vị, thích phết. Từ lâu rồi mình đã có ý định sẽ trồng và mình cũng đã trồng được một số cây, kiểu như Bonsai nhưng nhỏ hơn nhiều, kiếm một cái gì đó thật nhỏ, rùi trồng cây vào đó, trồng loại cây noà mà triển vọng sau này là cây càng to càng tốt. Vì lâu lâu sau, cây đó không to đươc ( trồng trong chậu nhỏ mà, thiếu chất ), nhưng lại có một hình dáng sù sì cằn cỗi... Trông rất thích!
Mới lại trồng cây nhỏ nhỏ như thế có thể để ở bàn làm việc, bàn nước, nói chung là trong nhà, rất gần gũi! Lúc nào cũng có thể nhìn thấy màu xang của cây ngay trong nhà, ngay trên bàn! Tuy không thể nghệ thuật như của người ta nhưng mình làm ra vẫn thích hơn nhiều. Mấy hôm nay, thấy có hứng thú nên trồng liền mấy chậu cây mini và có ý định trồng thêm mấy chậu nữa, khá thú vị!
Mỗi sáng dậy, ngó qua một vòng, tưới chút nước, ngắm nghía một lúc trong khi nhâm nhi chút coffee... Came giác thật nhẹ nhàng, màu xanh nhỏ xíu đó cũng đủ để thấy thoải mái! Mìng đã có 3chậu rồi, còn 2chậu nữa đang chuẩn bị được trồng và chắc chắn sẽ còn thêm một vài chậu nữa... Nếu có chỗ nào đó để đặt, tuy nhỏ nhưng không phải để đâu cũng thích hợp, với người thích thì không sao, người không thích lại thấy chướng mắt.
Cũng hơi khó chịu khi mà không được thoải mái về không gian sống, chẳng biết để những thứ mình thích vào đâu, đâu cũng thấy vướng víu chướng mắt. Khà khà! Ông anh rể chắc đang tức nổ mắt, hôm nay dám ý kiến mấy chậu cây của mình, bị mình quay cho một trận không nói được câu nào, chắc uất ức lắm đây. Nhưng mà chủ nhà đã ngứa mắt rồi, không biết di tản chúng đi đâu bi giờ, không mau lại bị chơi chết sạch thì khổ. Chẹp chẹp! Nan giải đây!
Đành cứ tạm để đấy đã, chờ xem có chỗ nào di tản nó đi, chán thật đấy! Hazzzzzzzzzz!!! Có lý tưởng mà không có chỗ đề dùng...
Ngoài trời đang mưa to, lâu lắm mới có một trận mưa đã như thế này, gió mát lạnh! Khoái quá!!!! Đêm nay ngủ chắc tít lắm!!!
Vẫn nói chuyện cứ như chưa có chuyện gì sảy ra vậy. Thật buồn cười! Vẫn cười đùa, thản nhiên... Đúng là thật buồn cười, có lẽ hiểu nhau quá thì khó mà bên nhau được, đứa này hiểu đứa kia đang nghĩ gì, nhưng không đứa nào muón nói ra hay đề cập tới chuyện đó, có lẽ là quá hiểu rồi.
Thật buồn cười...

Buồn!

Thật buồn! Sao mình vẫn cứ như thế nhỉ, có mỗi cái tính đó àm cố không sửa được. Cứ khi nào thấy ai đó có chuyện là muốn được người ta chia sẻ, muốn làm người ta vơi đi. Sao mình không kệ thế nhỉ? Làm gì mà phải nhúng mũi vào?
Đó là một sai lầm? trước đây với rất nhiều người họ tỏ ra rất cảm kích trước hành động đó của mình, có lẽ mình cũng giúp được họ phần nào. Nhưng mình quên mất một điều, không phải ai cũng giống ai, không phải ai cũng muốn được chia sẻ, và không phải ai cũng coi mình là chỗ dựa. Có người muốn được để họ yên, họ không cần tới một sự giúp đỡ, họ cần một mình. Mình đã không đúng khi nghĩ ai cũng như ai, ai cũng có thể dùng một cách như thế, một câu hỏi như thế:" bạn sao vậy?" Có lẽ cách đó chỉ nên dùng với những người bạn tâm giao, bạn thực sự của mình, họ có thể ấm ức tới phát khóc lên khi chia sẻ với mình, học có thể vừa nghẹn ngào trong nước mắt vừa tâm sự với người bạn mà họ đặt cả niềm tin vào.
Chỉ cần kệ ngươi ta thôi mà, đơn giản thế thôi, có gì khó đâu. Tuy đôi khi có những người mình yêu thương tới mức không muốn rời mắt, không muốn một giây nào mà không biết họ đang thế nào. Có lẽ đó là quá đáng, ai cũng cần có time riêng ( ngay cả mình cũng vậy ), mình nên thông cảm với người ta, nên biết chờ đợi. Cái tính quá đa cảm của mình không nên để, mình nên hoà tan nó ra, nên sống bình thản hơn, nó sẽ giúp cho cuộc sống của mình trở nên thoải mái hơn và mình cũng làm mọi người thoải mái hơn.
Tốt hơn hết là đừng nên quá lắm chuyện, hôm nay mình đã học được một bài học đắt giá rồi, chẳng tốt đẹp gì, nhưng đúng là một bài học nhớ đời. Hãy cẩn trọng để biết ai là người có thể quan tâm, ai là không. Dù có muốn thế nào đi chăng nữa thì cũng không nên quá vội vàng, nêu bỏ qua một vài chuyện và bỏ qua chuyện của một vài người, điều đó sẽ giúp cho tất cả. Không lắm chuyện nữa.
Và mình cũng nên khép mình lại, đừng để lộ quá nhiều về bản thân như trước nữa, đó là một sai lầm, khi mà để lộ bản thân đã được chôn giấu suốt một thơì gian dài, thực sự là có hại chứ không hề có lợi. Nên dựng lại cái vỏ bọc của mình, một cách kiên cố hơn, vững chắc hơn và nhớ rằng nó không bao giờ được sụp đổ!
Trước đây, mình có thể nắm bắt được mọi chuyện, ngay cả chuyện tình cảm cực kỳ nhạy cảm, mình cũng có thể nắm bắt vbà soay chuyển theo ý mình được. Từ khi mình mở cưa tâm hồn, khả năng đó đã bị rối loạn, lý trí của mình không còn làm chủ mọi tình huống nữa, tình cảm đã thắng thế nhiều hơn. Mình đã làm những việc không tính toán và đo đếm.... Nhưng đó cũng là một làn thử nghiệm, để biết cái gì hơn cái gì. Nguời ta nói sống cần có tình cảm, suy lý trí là không tốt, nhưng mình thấy, sống một cách khôn ngoan vẫn có lợi hơn nhiều. Tốt hay không thì chưa chắc, chỉ biết là mình có thể điều khiển mọi việc theo ý muốn, có thể có những thứ mình muốn và bỏ những thứ không ưng ý...
Mình sẽ nhớ mãi buổi tối hôm nay, khi mà mình chính thức nhận ra mình đã sai lầm!
Phải thay đổi thôi! Ngay bây giờ ngay từ lúc này...

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2008

Một ngày nắng nhiều gió!



Một ngày mới bắt đầu băng một cú điện thoại, chẳng hiểu sao đêm qua ngủ mệt thế, sáng nay có hẹn đồng hồ mà vẫn tắt đi ngủ tiếp, mãi tới cú điện thoại này mới dậy... Muộn giờ học rồi, có lẽ để tiết 2 vào lớp luôn thể, sao mà mệt thế?
Cuối cùng thì cũng nghỉ mất buổi học sáng nay, mát trời thế này tự thưởng cho mình một bữa bún đậu mắm tôm cho đã! Cả nhà về quê rồi, ở đây một mình cũng thú vị, trời hôm nay nhiều gió thật, cảm giác thật thoải mái. Mình thích được ở nhà một mình, tự do, thoải mái thích ăn gì làm gì không phiền tới ai cả... Thật thú vị với một ngày nắng và nhiều gió thế này!
Chiều nay đi mua mấy cái lọ để trồng cây, nhìn cái nào cũng thích, hơi lạ lạ ( không muốn nói là hâm hâm một chút ) Định trồng mấy cái câi mini vào đó, chưa biết có đẹp không, nhưng thích thì làm rùi sau sẽ rõ....

Ngày hôm nay thật nhẹ nhàng, ngồi ở quán nước vỉa hè nhâm nhi li trà nóng, ngửi mùi gió, gió hôm nay mát nhưng khô, chẳng thấy chút hơi ẩm nào, chắc lâu lâu nữa mới có mưa... Bầu trời thật trong, một, hai, ba, bốn, ai bảo không đếm được sao chứ, có bốn ngôi sao trên kia, không thấy trăng đâu. Ờ mà sắp trung thu rồi, cứ tới ngày đó là lại thấy buồn buồn, chẳng hiểu sao. Cứ thích kiếm một góc nào đó, ngồi một mình....
Chà! thôi nào, không nên làm hỏng một ngày thú vị thế này chứ " Cho em chén trà nóng nữa"... Không biết năm con khỉ thi thế nào rồi, mong là có kết quả tốt...
Tối nay ngủ nhà một mình, cũng thú vị, cứ bật nhạc rùi nghe, ngủ lúc nào thì ngủ, thích thật...
Ngày mai trời lại nắng, mong là có thật nhiều gió!!!

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2008

Khát khao!

Đôi mắt trong veo, giọt cafe lóng lánh
Cứ trêu đùa kẻ nghiện cafe
Bao thèm muốn những ngày không đắng
Cần một giọt thôi, để dịu cơn thèm!

Muốn cai cafe, muốn quên đi vị đắng
Có được đâu lòng dạ cứ cồn cào.
Nhìn thấy long lanh là lại nhớ,
Nhắm mắt quên đi, cứ mơ màng.


Phần thì muốn, phần cố dằn lòng
Để ly cafe long lanh không sóng sánh,
Thật buồn cho kẻ nghiện cafe
Một lần say mê, thèm muốn suốt đời!

DZ ký bút

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2008

Độc đoán


Đây không phải lần đâu tiên có người nói mình là "người độc đoán", thực ra bản thân mình cũng biết điều này. Mình biết nhưng mình lấy đó làm bình thường, đôi khi còn thích thú và lợi dụng nó. Tất cả những câu nói của mình đều bao hàm "mệnh lệnh", thực chất thì không hề có một câu nào là ra lệnh, bắt người khác làm gì đó, nhưng người nghe lại thấy như được ra lệnh vậy.
Mình biết như thế là không hay lắm về mặt tình cảm, vì nếu mình thường xuyên nói như thế bỗng nhiên mình trở thành người ra lệnh, rồi dần dần thành thói quen, thành bản năng và tự mình xa lánh mọi người, tự đẩy mình lên một nơi nào đó cao hơn những người khác và có lẽ ở đó chỉ có mình mình....
Độc đoán, chữ "độc" có lẽ là của từ "cô độc", chợt nhìn lại, khi được nghe câu nói đó từ một người mình yêu quý nhất, chợt nhận ra... mọi người đang rời bỏ, rời bỏ một kẻ không có tình cảm, một kẻ lúc nào cũng ra lệnh... một kẻ xứng đáng để rời xa...


Nhìn đi, nhìn lại thì chẳng còn mấy ai chịu đựng nổi một người độc đoán, họ không tìm cách lánh đi thì cũng tỏ ra xa cách. Chính mình cũng tỏ ra xa cách, vì ở bên mình họ không nhận được tình tảm, như ở bên một tảng đá vậy... Mình đã làm cho mọi người cảm thấy sợ, hay phục tùng một cách mù quáng mà không muốn tranh luận phản kháng hay không dám thế... Thật nực cười... "Độc"! Mình cũng có đôi lúc tự đấu tranh, tự thắc mắc là như thế đúng hay sai?
Một phần cho rằng như thế cũng tốt đấy chứ, mình có thể điều khiển người khác theo ý mình, cũng có thể đó là một tố chất của người ãnh đạo, như thế thì cần gì phải sửa cái tính đó chứ.
Phần khác, cái phần con người của mình bảo mình hãy thay đổi, hãy sống có tình hơn, hãy học cách tham khảo ý kiến của người khác, hãy bỏ cách nói "ra lệnh" đi, thôi sống độc đoán đi.
Thật khó, cái được, cái mất. Cũng thật buồn! Người ở, người đi! Đôi khi, chính mình cũng muốn xa lánh những người độc đoán, đó là bố mình, có lẽ mình thừa hưởng cái tính của ông. Có lẽ mình đã không muốn bỏ cái tính đó vì bản chất mình là kẻ thích cô độc. Ah, mà cũng có thể mình là kẻ chỉ có cô độc mà thôi, từ khi còn rất nhỏ mình đã hay chơi một mình, thích làm việc một mình, thích đi một mình. Đó là sở thích? Cũng chẳng biết nữa, hay chẳng ai thèm đi bên mình? Có mấy ai chịu được cái tính của mình, có lẽ do mình là một kẻ khó gần, khó tới mức không thể gần nổi...

Mình cần suy nghĩ thêm về điều này, ngay lúc này không thể nói nên bỏ hay nên giữ, vì dù sao, mình cũng đang muốn tiến vào con đường mà mình đã chọn. Có lẽ mình cũng nản rồi, cũng sợ rồi, mình không phù hợp sống với phần con người của mình, khi nhưng nỗi buồn, những nỗi đau có thể tổn hại tới mình.
"Cuộc sống thật thú vị" vì trong cuộc sống có nhiều điều thật lạ, thật bất ngờ và "sống" không bao giờ nhàm chán. Mỗi người mình gặp, mỗi người mình yêu thương đều dậy cho mình một bài học của cuộc sống, cho mình một cách sống mới, cách nhìn cuộc sống mới!!! Thật vui khi được ai đó quan tâm và thật hạnh phúc khi được quan tâm tới ai đó! Thay đổi cách sống không hề khó, chỉ cần muốn thay đổi là có thể thay đổi được. Mình đã muốn thay đổi chưa nhỉ?
Chà! làm sao bây giờ độc đoán hay hoà đồng? Để nghĩ đã, dù thế nào mình cũng vẫn là mình. Dù có không độc đoán nữa, mình vẫn đi một mình...