Thứ Tư, 3 tháng 9, 2008

Cây mini

Mình đang có mấy chậu cây mini, chủ yếu là tự nghĩ ra rồi tự thiết kế theo hứng, cũng khá thú vị, thích phết. Từ lâu rồi mình đã có ý định sẽ trồng và mình cũng đã trồng được một số cây, kiểu như Bonsai nhưng nhỏ hơn nhiều, kiếm một cái gì đó thật nhỏ, rùi trồng cây vào đó, trồng loại cây noà mà triển vọng sau này là cây càng to càng tốt. Vì lâu lâu sau, cây đó không to đươc ( trồng trong chậu nhỏ mà, thiếu chất ), nhưng lại có một hình dáng sù sì cằn cỗi... Trông rất thích!
Mới lại trồng cây nhỏ nhỏ như thế có thể để ở bàn làm việc, bàn nước, nói chung là trong nhà, rất gần gũi! Lúc nào cũng có thể nhìn thấy màu xang của cây ngay trong nhà, ngay trên bàn! Tuy không thể nghệ thuật như của người ta nhưng mình làm ra vẫn thích hơn nhiều. Mấy hôm nay, thấy có hứng thú nên trồng liền mấy chậu cây mini và có ý định trồng thêm mấy chậu nữa, khá thú vị!
Mỗi sáng dậy, ngó qua một vòng, tưới chút nước, ngắm nghía một lúc trong khi nhâm nhi chút coffee... Came giác thật nhẹ nhàng, màu xanh nhỏ xíu đó cũng đủ để thấy thoải mái! Mìng đã có 3chậu rồi, còn 2chậu nữa đang chuẩn bị được trồng và chắc chắn sẽ còn thêm một vài chậu nữa... Nếu có chỗ nào đó để đặt, tuy nhỏ nhưng không phải để đâu cũng thích hợp, với người thích thì không sao, người không thích lại thấy chướng mắt.
Cũng hơi khó chịu khi mà không được thoải mái về không gian sống, chẳng biết để những thứ mình thích vào đâu, đâu cũng thấy vướng víu chướng mắt. Khà khà! Ông anh rể chắc đang tức nổ mắt, hôm nay dám ý kiến mấy chậu cây của mình, bị mình quay cho một trận không nói được câu nào, chắc uất ức lắm đây. Nhưng mà chủ nhà đã ngứa mắt rồi, không biết di tản chúng đi đâu bi giờ, không mau lại bị chơi chết sạch thì khổ. Chẹp chẹp! Nan giải đây!
Đành cứ tạm để đấy đã, chờ xem có chỗ nào di tản nó đi, chán thật đấy! Hazzzzzzzzzz!!! Có lý tưởng mà không có chỗ đề dùng...
Ngoài trời đang mưa to, lâu lắm mới có một trận mưa đã như thế này, gió mát lạnh! Khoái quá!!!! Đêm nay ngủ chắc tít lắm!!!
Vẫn nói chuyện cứ như chưa có chuyện gì sảy ra vậy. Thật buồn cười! Vẫn cười đùa, thản nhiên... Đúng là thật buồn cười, có lẽ hiểu nhau quá thì khó mà bên nhau được, đứa này hiểu đứa kia đang nghĩ gì, nhưng không đứa nào muón nói ra hay đề cập tới chuyện đó, có lẽ là quá hiểu rồi.
Thật buồn cười...

Buồn!

Thật buồn! Sao mình vẫn cứ như thế nhỉ, có mỗi cái tính đó àm cố không sửa được. Cứ khi nào thấy ai đó có chuyện là muốn được người ta chia sẻ, muốn làm người ta vơi đi. Sao mình không kệ thế nhỉ? Làm gì mà phải nhúng mũi vào?
Đó là một sai lầm? trước đây với rất nhiều người họ tỏ ra rất cảm kích trước hành động đó của mình, có lẽ mình cũng giúp được họ phần nào. Nhưng mình quên mất một điều, không phải ai cũng giống ai, không phải ai cũng muốn được chia sẻ, và không phải ai cũng coi mình là chỗ dựa. Có người muốn được để họ yên, họ không cần tới một sự giúp đỡ, họ cần một mình. Mình đã không đúng khi nghĩ ai cũng như ai, ai cũng có thể dùng một cách như thế, một câu hỏi như thế:" bạn sao vậy?" Có lẽ cách đó chỉ nên dùng với những người bạn tâm giao, bạn thực sự của mình, họ có thể ấm ức tới phát khóc lên khi chia sẻ với mình, học có thể vừa nghẹn ngào trong nước mắt vừa tâm sự với người bạn mà họ đặt cả niềm tin vào.
Chỉ cần kệ ngươi ta thôi mà, đơn giản thế thôi, có gì khó đâu. Tuy đôi khi có những người mình yêu thương tới mức không muốn rời mắt, không muốn một giây nào mà không biết họ đang thế nào. Có lẽ đó là quá đáng, ai cũng cần có time riêng ( ngay cả mình cũng vậy ), mình nên thông cảm với người ta, nên biết chờ đợi. Cái tính quá đa cảm của mình không nên để, mình nên hoà tan nó ra, nên sống bình thản hơn, nó sẽ giúp cho cuộc sống của mình trở nên thoải mái hơn và mình cũng làm mọi người thoải mái hơn.
Tốt hơn hết là đừng nên quá lắm chuyện, hôm nay mình đã học được một bài học đắt giá rồi, chẳng tốt đẹp gì, nhưng đúng là một bài học nhớ đời. Hãy cẩn trọng để biết ai là người có thể quan tâm, ai là không. Dù có muốn thế nào đi chăng nữa thì cũng không nên quá vội vàng, nêu bỏ qua một vài chuyện và bỏ qua chuyện của một vài người, điều đó sẽ giúp cho tất cả. Không lắm chuyện nữa.
Và mình cũng nên khép mình lại, đừng để lộ quá nhiều về bản thân như trước nữa, đó là một sai lầm, khi mà để lộ bản thân đã được chôn giấu suốt một thơì gian dài, thực sự là có hại chứ không hề có lợi. Nên dựng lại cái vỏ bọc của mình, một cách kiên cố hơn, vững chắc hơn và nhớ rằng nó không bao giờ được sụp đổ!
Trước đây, mình có thể nắm bắt được mọi chuyện, ngay cả chuyện tình cảm cực kỳ nhạy cảm, mình cũng có thể nắm bắt vbà soay chuyển theo ý mình được. Từ khi mình mở cưa tâm hồn, khả năng đó đã bị rối loạn, lý trí của mình không còn làm chủ mọi tình huống nữa, tình cảm đã thắng thế nhiều hơn. Mình đã làm những việc không tính toán và đo đếm.... Nhưng đó cũng là một làn thử nghiệm, để biết cái gì hơn cái gì. Nguời ta nói sống cần có tình cảm, suy lý trí là không tốt, nhưng mình thấy, sống một cách khôn ngoan vẫn có lợi hơn nhiều. Tốt hay không thì chưa chắc, chỉ biết là mình có thể điều khiển mọi việc theo ý muốn, có thể có những thứ mình muốn và bỏ những thứ không ưng ý...
Mình sẽ nhớ mãi buổi tối hôm nay, khi mà mình chính thức nhận ra mình đã sai lầm!
Phải thay đổi thôi! Ngay bây giờ ngay từ lúc này...

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2008

Một ngày nắng nhiều gió!



Một ngày mới bắt đầu băng một cú điện thoại, chẳng hiểu sao đêm qua ngủ mệt thế, sáng nay có hẹn đồng hồ mà vẫn tắt đi ngủ tiếp, mãi tới cú điện thoại này mới dậy... Muộn giờ học rồi, có lẽ để tiết 2 vào lớp luôn thể, sao mà mệt thế?
Cuối cùng thì cũng nghỉ mất buổi học sáng nay, mát trời thế này tự thưởng cho mình một bữa bún đậu mắm tôm cho đã! Cả nhà về quê rồi, ở đây một mình cũng thú vị, trời hôm nay nhiều gió thật, cảm giác thật thoải mái. Mình thích được ở nhà một mình, tự do, thoải mái thích ăn gì làm gì không phiền tới ai cả... Thật thú vị với một ngày nắng và nhiều gió thế này!
Chiều nay đi mua mấy cái lọ để trồng cây, nhìn cái nào cũng thích, hơi lạ lạ ( không muốn nói là hâm hâm một chút ) Định trồng mấy cái câi mini vào đó, chưa biết có đẹp không, nhưng thích thì làm rùi sau sẽ rõ....

Ngày hôm nay thật nhẹ nhàng, ngồi ở quán nước vỉa hè nhâm nhi li trà nóng, ngửi mùi gió, gió hôm nay mát nhưng khô, chẳng thấy chút hơi ẩm nào, chắc lâu lâu nữa mới có mưa... Bầu trời thật trong, một, hai, ba, bốn, ai bảo không đếm được sao chứ, có bốn ngôi sao trên kia, không thấy trăng đâu. Ờ mà sắp trung thu rồi, cứ tới ngày đó là lại thấy buồn buồn, chẳng hiểu sao. Cứ thích kiếm một góc nào đó, ngồi một mình....
Chà! thôi nào, không nên làm hỏng một ngày thú vị thế này chứ " Cho em chén trà nóng nữa"... Không biết năm con khỉ thi thế nào rồi, mong là có kết quả tốt...
Tối nay ngủ nhà một mình, cũng thú vị, cứ bật nhạc rùi nghe, ngủ lúc nào thì ngủ, thích thật...
Ngày mai trời lại nắng, mong là có thật nhiều gió!!!

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2008

Khát khao!

Đôi mắt trong veo, giọt cafe lóng lánh
Cứ trêu đùa kẻ nghiện cafe
Bao thèm muốn những ngày không đắng
Cần một giọt thôi, để dịu cơn thèm!

Muốn cai cafe, muốn quên đi vị đắng
Có được đâu lòng dạ cứ cồn cào.
Nhìn thấy long lanh là lại nhớ,
Nhắm mắt quên đi, cứ mơ màng.


Phần thì muốn, phần cố dằn lòng
Để ly cafe long lanh không sóng sánh,
Thật buồn cho kẻ nghiện cafe
Một lần say mê, thèm muốn suốt đời!

DZ ký bút

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2008

Độc đoán


Đây không phải lần đâu tiên có người nói mình là "người độc đoán", thực ra bản thân mình cũng biết điều này. Mình biết nhưng mình lấy đó làm bình thường, đôi khi còn thích thú và lợi dụng nó. Tất cả những câu nói của mình đều bao hàm "mệnh lệnh", thực chất thì không hề có một câu nào là ra lệnh, bắt người khác làm gì đó, nhưng người nghe lại thấy như được ra lệnh vậy.
Mình biết như thế là không hay lắm về mặt tình cảm, vì nếu mình thường xuyên nói như thế bỗng nhiên mình trở thành người ra lệnh, rồi dần dần thành thói quen, thành bản năng và tự mình xa lánh mọi người, tự đẩy mình lên một nơi nào đó cao hơn những người khác và có lẽ ở đó chỉ có mình mình....
Độc đoán, chữ "độc" có lẽ là của từ "cô độc", chợt nhìn lại, khi được nghe câu nói đó từ một người mình yêu quý nhất, chợt nhận ra... mọi người đang rời bỏ, rời bỏ một kẻ không có tình cảm, một kẻ lúc nào cũng ra lệnh... một kẻ xứng đáng để rời xa...


Nhìn đi, nhìn lại thì chẳng còn mấy ai chịu đựng nổi một người độc đoán, họ không tìm cách lánh đi thì cũng tỏ ra xa cách. Chính mình cũng tỏ ra xa cách, vì ở bên mình họ không nhận được tình tảm, như ở bên một tảng đá vậy... Mình đã làm cho mọi người cảm thấy sợ, hay phục tùng một cách mù quáng mà không muốn tranh luận phản kháng hay không dám thế... Thật nực cười... "Độc"! Mình cũng có đôi lúc tự đấu tranh, tự thắc mắc là như thế đúng hay sai?
Một phần cho rằng như thế cũng tốt đấy chứ, mình có thể điều khiển người khác theo ý mình, cũng có thể đó là một tố chất của người ãnh đạo, như thế thì cần gì phải sửa cái tính đó chứ.
Phần khác, cái phần con người của mình bảo mình hãy thay đổi, hãy sống có tình hơn, hãy học cách tham khảo ý kiến của người khác, hãy bỏ cách nói "ra lệnh" đi, thôi sống độc đoán đi.
Thật khó, cái được, cái mất. Cũng thật buồn! Người ở, người đi! Đôi khi, chính mình cũng muốn xa lánh những người độc đoán, đó là bố mình, có lẽ mình thừa hưởng cái tính của ông. Có lẽ mình đã không muốn bỏ cái tính đó vì bản chất mình là kẻ thích cô độc. Ah, mà cũng có thể mình là kẻ chỉ có cô độc mà thôi, từ khi còn rất nhỏ mình đã hay chơi một mình, thích làm việc một mình, thích đi một mình. Đó là sở thích? Cũng chẳng biết nữa, hay chẳng ai thèm đi bên mình? Có mấy ai chịu được cái tính của mình, có lẽ do mình là một kẻ khó gần, khó tới mức không thể gần nổi...

Mình cần suy nghĩ thêm về điều này, ngay lúc này không thể nói nên bỏ hay nên giữ, vì dù sao, mình cũng đang muốn tiến vào con đường mà mình đã chọn. Có lẽ mình cũng nản rồi, cũng sợ rồi, mình không phù hợp sống với phần con người của mình, khi nhưng nỗi buồn, những nỗi đau có thể tổn hại tới mình.
"Cuộc sống thật thú vị" vì trong cuộc sống có nhiều điều thật lạ, thật bất ngờ và "sống" không bao giờ nhàm chán. Mỗi người mình gặp, mỗi người mình yêu thương đều dậy cho mình một bài học của cuộc sống, cho mình một cách sống mới, cách nhìn cuộc sống mới!!! Thật vui khi được ai đó quan tâm và thật hạnh phúc khi được quan tâm tới ai đó! Thay đổi cách sống không hề khó, chỉ cần muốn thay đổi là có thể thay đổi được. Mình đã muốn thay đổi chưa nhỉ?
Chà! làm sao bây giờ độc đoán hay hoà đồng? Để nghĩ đã, dù thế nào mình cũng vẫn là mình. Dù có không độc đoán nữa, mình vẫn đi một mình...

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2008

Day by day


Sáng sớm, đang ngủ thì bị gọi dậy, khó chịu quá, cả đêm hôm qua không ngủ được, mới chợp mắt được một chút đã bị gọi dậy ngay. Bực quá, nhưng cũng không trách anh Huy được, dù sao thì cũng gần 8giờ sang rồi, bình thường thì ngủ giờ ấy là muộn rồi, chỉ tại đêm qua không ngủ được nên thấy khó chịu thôi. Đứng dậy mà cứ loạng quạng, chân nam đá chân xiêu. Hôm nay mấy an hem bàn nhau sẽ dọn nhà, mà chủ yếu ở góc này toàn đồ của mình, cụng tại mình không thích ai dọn dẹp đồ của mình ( tuy bừa bộn nhưng cũng có quy củ, khi nào cần là tìm thấy ngay ), nên mới bị gọi dậy cho tự dọn. Ngáp! Buồn ngủ quá! Sao đêm qua không bùn ngủ thế này có phải sướng không. Ngáp!....... Mẹ gọi điện, báo là bố đang lên, mẹ có gửi lên 2con vịt nữa, không biết có mang tiền cứu tế lên cho mình không? Thế là bắt đầu một ngày dọn dẹp phờ râu, nhưng cũng có kết quả đấy chứ, nhà sang sủa lên hẳn, chỉ thích cho Bin “tàu”, tha hồ có chỗ mà bò. Hôm nay có vẻ là một ngày thú vị, nói chuyện với bố khá thoải mái, chỉ có một chút khúc mắc về việc sau này mình sẽ làm gì. Bố vẫn thich sai khiến người khác. Mình cũng không muốn tranh luận về vấn đề này, dù sao mình cũng cốcn đường của mình và bố cứ tính con đường của bố. Có một điều thú vị là khi nào tâm lý thoải mái thì mình nấu ăn sẽ rất ngon, đạo diễn một bữa trưa ra trò với 2 con vịt bố mang lên. Ngon thì ngon thật nhưng mà nhiều quá, ngán!
Lúc chièu sắp xếp lại cái giá sách, tìm được mấy thứ hay hay mà lâu rồi quên bứng mất, đó là điều mình khoái nhất, cứ lâu lâu lục lọi lại thấy mấy thứ kiểu như thế. Thích phết! Có mấy cái ảnh hồi đi Huế, hồi đó mình chụp mấy cái ảnh rồi bỏ đâu mất, nhìn mình mấy năm trước ngộ ngộ, lúc nào cũng đội cái mũ lưỡi trai và cười nhếch mép. Rồi lại thấy cái ảnh hồi bé tý, cái ảnh chụp bữa cơm gia đình mấy anh chị em túm tụm quanh mâm cơm, tiếc là cái ảnh đó mình chỉ có lưng, nhưng nhìn cũng thấy buồn cười, “còi” quá. Một cái nữa cũng hồi nhỏ, nhưng cũng không còn bé nữa, đứng chụp với chị Dương, nói thật nếu không có chị Dương với cái áo da mà mình hay mặc thì quả thật mình chẳng biết thằng đó là thằng nào, lạ hoắc… Còn thấy đồng tiền xu có hình bong hoa cúc, hình như là đồng 1nhân dân tệ thì phải, được tặng hồi năm ngoái, cất kỹ quá hum nay mới lại thấy. Thích thật!
Tìm thấy cái cỏ 2lá nữa, cứ tưởng mất nó rồi, may quá vẫ còn!


Mấy hôm nay mình đang lấy lại “phong độ”, thú vị nhất là mình đã có thể điềm tĩnh trở lại, không bực bội, không tranh cãi, không hiếu thắng nữa. Nếu có chuyện gì, chỉ cần vài giây phân tích là mình có thể giải quyết êm đẹp được, như thế tốt hơn là cắu bẳn, chỉ them mệt mỏi và chẳng giải quyết được gì. Mấy hôm nữa là có thể quay lại học thiền được rồi, điềm tĩnh thì mới thiền được.

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2008

Truly, Madly, Deeply (Savage Garden)

I'll be your dream I'll be your wish I'll be your fantasy I'll be your hope I'll be your love
Be everything that you need , I'll love you more with every breath
Truly, madly, deeply do , I will be strong I will be faithful 'cause I'm counting on
A new beginning . A reason for living . A deeper meaning
I want to stand with you on a mountain
I want to bathe with you in the sea
I want to lay like this forever
Until the sky falls down on me
And when the stars are shining brightly in the velvet sky,
I'll make a wish to send it to heaven
Then make you want to cry
The tears of joy for all the pleasure in the certainty
That we're surrounded by the comfort and protection of
The highest powers
In lonely hours
The tears devour you
I want to stand with you on a mountain
I want to bathe with you in the sea
I want to lay like this forever
Until the sky falls down on me
Oh can you see it baby?
You don't have to close your eyes
'Cause its standing right here before you
All that you need will surely come
I'll be your dream I'll be your wish
I'll be your fantasy
I'll be you hope I'll be your love
Be everything that you need
I'll love you more with every breath
Truly, madly deeply do
I want to stand with you on a mountain
I want to bathe with you in the sea
I want to lay like this forever
Until the sky falls down on me
Bài này mình nghe hồi Would Cup 1998, khoảng time giữa 2trận đấu (tầm 1h45 tới 2h30), có chưng trình ca nhạc. Để khỏi sợ ngủ quên nên đêm nào mình cũng thức cho bằng được, không ngủ nhỡ mất trận đấu. Ban đêm, ngồi một mình (hồi đó mình chưa biết uống coffee), nghe mấy bài hát kiểu như bài này phê phết!!!




Nói chung là chẳng hiểu gì :D nhưng được cái giai điệu của bài hát thì thui rùi....!!! Nhanh và liên tục, tuy là một bản nhạc nhẹ nhàng nhưng lại không hề có cảm giác tà tà bùn ngủ. Rồi mình khoái bài hát này, tối nào cũng thức để nghe qua một lần, có hôm không có trận hay cũng thức nghe xong rồi ngủ. Hồi đó chưa biết về internet, nên chỉ biết nghe trên TV thôi. Nhưng cũng phê lắm rồi!!!